Bánh mỳ, ăn mãi chưa thấy chán…

Khi chán những món bánh mỳ mới lạ, hoặc ngại không muốn thử cái mới nữa, nhắc đến bánh mỳ là hương vị của mấy món cũ lại cứ quay lại đến phát thèm.

  1. Bánh mỳ Như Lan – hàng bánh mỳ gắn liền với từ tuổi thơ đến giờ của mình. Ngày xưa, thỉnh thoảng mẹ mua cho cái là sung sướng lắm. Bánh mỳ Như Lan (giờ gọi là Hương Lan, hình như do Như Lan bị ăn cắp nhiều quá), không chỉ đặc biệt ở nhân bánh mà còn ở vỏ bánh. Hẳn là nổi tiếng đến độ, cứ vỏ bánh nào làm theo dạng giống như ở đây đều gọi là vỏ bánh Như Lan cả. Rồi nhân bánh thì đủ loại, từ 10k đến 25k giá nào nhân đó, từ pate, giò, chả, giăm bông, ruốc, v.v. Tất cả những loại nhân truyền thống của bánh mỳ VN ở đây đều có. Pate của Như Lan khá dễ ăn, không quá nặng mùi, thêm một tí tương ớt, sốt gì đó của cửa hàng, cắn một miếng thấy thật “moisture”. Chả mấy khi ăn mà thấy bị cứng hoặc khô quá cả. Ngày xưa ít tiền, toàn gọi loại rẻ nhất, sau có thêm tí tiền thì đủ khả năng ăn loại nhân nhiều hơn; nhưng sau rồi, thì hẳn là sẽ ăn hai cái 10k thay vì ăn 1 cái 20k vì ăn cái 20k thấy nhân nhiều loại quá, vị không rõ ràng cứ lẫn lộn vào nhau, ăn cái 10k ít nhân thôi, chủ yếu là pate và chả, thế là đủ thấy thỏa mãn rồi. Hồi làm ở Daewoo, buổi trưa đi bộ qua đường làm cái bánh mỳ, về gặm, lăn ra ghế ở phòng mẹ ngủ, thật là phê. Giờ lâu lâu đi qua là cơ chế tự động kích hoạt những hình dung về bánh mỳ, thỉnh thoảng không cầm lòng được là phi vào làm một cái cho bõ thèm.
  2. Bánh mỳ Chả Cá – hàng bánh mỳ gắn liền với tuổi thơ người khác. Vì nghe bảo là từ lâu lắm rồi, ngày đứa bằng tuổi mình đi học cấp 2 gì đó đã bán rồi. Hàng này nổi tiếng, lúc nào cũng nằm trong danh sách hàng bánh mỳ cần phải thử trên internet. Thế mà nghe danh mãi rồi có hôm chiều đi lượn trong phố mới tạt vào ăn thử. Hàng này thì không có nhiều lựa chọn ngoài bánh mỳ pate. Đơn giản, với bánh mỳ, pate, thêm một ít hành khô và rau mùi mà cũng đủ thỏa mãn độ thèm bánh mỳ mỗi lần xế chiều của mình. Mà cũng vì thế mới nhận ra, sao rau mùi lại có thể hợp với pate đến vậy. Pate của hàng cũng không nặng mùi, nặng vị, nên với mình là ổn. Hàng còn bán cả pate mang về, nhưng chỉ bán nửa cân một. Hức, nói đến lại thấy thèm. (giờ hàng chuyển lùi lại chỗ ngày xưa 1 tẹo, có nhiều loại nhân hơn, nhưng không biết có đổi chủ không nữa, hôm rồi ăn, thấy vỏ bánh hơi bị “đau mồm”).
  3. Bánh mỳ 118 Phố Huế – Hàng bánh mỳ mình thử lần đầu gần đây nhất. Ban đầu nghe bảo là còn ngon hơn cả ở Chả Cá nên nhất quyết là phải thử. Thế mà quá tam 3 bận, lần thứ 3 đi qua mới được thử miếng bánh mỳ. Nhìn miếng pate lớn để trên khay để bác bán hàng mỗi lần sẽ sắt thành miếng mỏng hơn, vèo phát cho vào cái bánh mỳ vừa lấy từ lò làm nóng ngay trước mặt. Quy trình bao gồm trả tiền –> bơ – pate – chả – xúc xích (loại xúc xích đặc trưng của các hàng bánh mỳ, có vỏ màu đo đỏ chứ không phải xúc xích đức việt) – rồi bác bán hàng lấy 1 tờ giấy, một túi ni lon đặt kèm ở bàn bên cạnh, người mua tự cho thêm muối hoặc tương ớt, tự cho thêm, tự cho vào túi. Kể thì cảm giác có phần hơi bị chảnh. Bánh mỳ thì ngon, nhưng hôm đó không thêm muối, không thêm ớt nên có phần hơi nhạt. Lần sau thử lại, mình gọi độc cái pate không, chả thêm thịt thà gì, thế mà lại ngon.
  4. Bánh mỳ chả 20 Lê Đại Hành – lại thêm một trong những hàng thuộc danh sách cần phải thử ở Hà Nội. Nghe danh mãi, hôm than vãn với ông đồng nghiệp ở công ty, ông bảo, oh, tao ăn suốt. Tiện thể được đà bảo, thế hôm nào mua em ăn thử đê. Bẵng đi một thời gian, thế mà có hôm ông ý ăn rồi mua cho thật. Phải cái là ăn sáng mất rồi, cái bánh mỳ thơm lừng cứ để ở bên cạnh gây ức chế. Để suốt từ sáng đến gần trưa mới lôi ra ăn. Bánh không còn được “ròn” nhưng vị thì vẫn quá ổn. Vị chả ngon, đậm đà, thơm đúng kiểu bánh mỳ mỗi lần thèm trong tư tưởng. Sau lần đó, có cần xế chiều đi có việc ngang qua lại tạt vào làm cái bánh mỳ. Quầy hàng nhỏ, nằm ở ngay đầu ngõ Lê Đại Hành, bán từ giò, chả, chả cốm, gọi bánh là anh bán hàng mới lấy chả từ trong chiếc thúng được ủ chặt, thái miếng to bản, cho vào bánh nóng, thêm ít mayo, tương ớt. Trời, chả còn nóng hổi, mùi thơm phức, cắn phát mà sung sướng ngập tràn. Bánh mỳ ở đây rẻ, 22k, ăn xong no lè vì nhiều thịt. Có hôm ông đồng nghiệp lại mua cho, để suýt quên, cuối giờ chiều mới lôi ra, quay lại lò vi sóng cho bánh nóng mà vẫn không thấy mất đi phần nào sự sung sướng của tầm 5h chiều được gặp cái bánh mỳ.
  5. Bánh mỳ thịt quay Lý Quốc Sư – chẳng phải hàng nổi tiếng gì, nằm trong một cái ngõ nhỏ nhỏ bên cạnh hàng bánh gối hoành tráng. Tạt vào đây vào mỗi bữa trưa vì đứa cùng làm lên cơn thèm bánh mỳ. Thịt quay ở đây cũng không bị quá mỡ, vị cũng đậm, ăn vào cái tầm trưa trưa đói đói thì cũng thỏa lòng.

Viết vào cái tầm xế chiều, vừa viết vừa thèm, hôm viết xong 1 nửa đã lại phải tạt qua Phố Huế =)) làm một cái cho bõ.

Hanoi, tháng 11 mặc áo cộc tay ra đường

Bẹt

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s