Bạn.

  1. Bạn vs Facebook. Từ ngày có facebook, mình nhiều khi phụ thuộc nhiều vào nó. Các bạn chăm chỉ post hình, status trên facebook, mình chăm chỉ vào check newsfeed thế là tự dưng có cảm giác như vẫn biết bạn đang làm sao, thấy như thế nào. Rồi đi khi quên mất luôn rằng, những cái gì đã lôi được lên mạng xã hội thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài của những thứ “rối rắm” khác ở bên trong. Nhưng khi đã cảm thấy mình vẫn biết về các bạn thì cái nhu cầu hỏi thăm, quan tâm nhau trực diện cũng ít dần đi. Có facebook đôi khi cũng khiến mình lười nhớ. Có gì facebook đã lưu trữ lại, lâu lâu lại nhắc nhở cơ mà, sinh nhật, kỷ niệm, những khoảng khắc trong quá khứ. đôi khi facebook mà không nhắc, có khi lại còn quên. Bạn bè thời công nghệ, nhiều cái tiện mà cũng lắm cái “sai sai”.
  2. Bạn vs Khoảng cách. Người ta nói xa mặt cách lòng. Nhưng nhiều khi mình cảm ơn khoảng cách. đôi khi những người bạn ở xa tạo cho mình cái suy nghĩ, “lâu lắm chả gặp nó, phải tranh thủ lúc nào vào “thăm” nó” hay mỗi khi muốn đi một nơi nào đó, thì chỗ bạn ở đôi khi lại là lựa chọn. Có lần mình nói với đứa bạn lập nghiệp ở xa, có khi mày ở xa, tao với mày còn hay gặp nhau, kiểu tranh thu bất cứ cơ hội nào, chứ ở gần lại cứ nghĩ “ồi, lúc nào gặp chả được” nên cứ nhây ra. Bạn bè ở xa, có khó cũng có khôn.
  3. Bạn vs Thời gian. Mình hay bảo, càng ngày network của mình càng hẹp, có phần ngược lại với Xu hướng của giới trẻ bây giờ. Một phần vì bạn bè và mình bận rộn, lâu dần không hỏi han thì dần xa nhau. Phần khác thì ai rồi cũng lớn, cũng thay đổi, và con người khác nhau nhiều quá. Và cũng còn vài phần nào nữa. Nhưng những người qua thời gian, nhìn lại vẫn thấy ở quanh đây, khi gặp nhau nói dăm ba câu chuyện, thấy cũng ấm lòng. Chuyện bạn bè theo thời gian cũng có nhiều thay đổi. Ngày xưa có chuyện là gọi điện buôn dưa lên đến khản giọng, giờ thì nhắn một cái tin, hẹn một chầu café. Ngày xưa sinh nhật bạn là chăm chăm quà cáp lắm, đi mua quà cũng dễ vì cái gì cũng thấy thiêu thiếu, giờ có phần đủ đầy, ngày này ngày nọ thành cái cớ mà gặp gỡ nhau. Ngày xưa câu chuyện buôn dưa lên quanh đi quẩn lại những chuyện ngây thơ trẻ dại; giờ nhiều việc, nhiều chủ đề, mà đôi khi chỉ lặng yên mà ngẫm với nhau. Bạn bè theo thời gian, hi vọng còn theo mãi.

Hanoi, sụt sịt ra phết lúc giao mùa

Bẹt

(c) ảnh hồi friend trip lần thứ 2 [by Nokia]

Advertisements

Mùi hương #5 – mùi buổi sáng

Mùi hương buổi sáng là thứ len lỏi vào căn phòng của ta tự bao giờ, mà khi tỉnh dậy đã thấy không gian nhuốm chút ánh sáng, chút mùi hương.

1. Dạo gần đây mùi hương buổi sáng là mùi của cơm mới. Mùi cơm mới nghe như bài văn lâu lắc từ khi bé tả cảnh về quê có mùi cơm mới cuộn trong căn bếp, lên mái nhà tranh. Nhưng là thế thật, bố dậy sớm tập thể dục, cắm nồi cơm mới cho con mang đi làm. Sáng vừa mở mặt tỉnh dậy đã thấy không gian đượm mùi ngòn ngọt, ấm áp, đủ để còn lơ mơ mà vẫn bình yên lạ.

2. Cũng từ dạo lâu lâu, nhà hàng xóm cho thuê làm hàng phở. Khách chưa dậy nhưng hàng quán thì phải sẵn sàng, mùi hương cứ thế mà len lỏi qua con ngách nhỏ, tràn vào từng căn nhà. Mùi của hồi, quế, của thịt bò ngai ngái như kiểu động vô cái dạ dày, bảo dậy đi mà ăn sáng.

3. Dạo lâu hơn nữa, ngày còn ngủ ở căn phòng trước nhà, thi thoảng buổi sáng mùa hè thức dậy, tràn vào không gian là mùi của cây dâu da nhà hàng xóm. Thanh mát, trong lành, ngòn ngọt, đậm mùa hè.

Cứ thế, thỉnh thoảng những mùi hương làm việc thay cho ánh sáng, đánh thức ngày mới.

Hanoi, vẫn đang đợt nóng, đóng cửa bật điều hòa, chả còn hương gì nữa
Bẹt

(c) Ảnh chụp sáng sớm mùa hè, có mùi sen, mùi lá, mùi ẩm ướt [by Nikon, in film]

 

#truyennghe 1

Thi thoảng mình hay thắc mắc “nghề” của mình là gì? Mình sẽ gắn bó với “nghề” này được bao lâu. Những lúc ấy, mình hay nghĩ về vài “người lạ” với “nghề” của họ.

  1. Đường mình đi làm có một đoạn đường lúc nào cũng có hai ông thợ sửa khóa ngồi. Đồ nghề cũng chả có nhiều nhặn gì, một chiếc hòm gỗ, chăng một xâu chìa khóa, ngồi cách nhau vài mét. Một ông nhìn tướng tá chảm mấy hiền lành, lúc nào cũng áo sơ mi, quần kaki, giày thể thao nhưng đặc biệt nhất là khi nào cũng có cái đài, bật nhạc đỏ. Ngày trước thì cái đài kiểu cát xét nhỏ nhỏ, sau ông đầu tư hẳn cái loa to, nhạc bật át cả tiếng loa phường. Ông còn lại mặt mũi cũng không hiền lành hơn, ngồi trên hiên của một căn nhà mặt phố. Mình đi làm chả mấy khi thấy hai ông có khách, nhưng mấy năm giời, ngày nào cũng thấy hai ông ở đó, nhạc vẫn bật, người vẫn đi.
  2. Từ ngày nhà mình chuyển về đây (cỡ 20 năm trước) thì ở bên chợ đã thấy có ông bán nộm. Chỗ ngồi của ông có thể thay đổi từ bên này cổng chợ, sang bên kia, hoặc vỉa hè nơi khác nhưng lúc nào cũng là một chiếc bàn dài, ghế phía trước, trên có một đĩa “núi” đu đủ trắng, điểm cà rốt vàng, bò khô, lá lách (cái này mới biết) và một “chậu” bánh bột lọc. Nghe bảo ông bán ở đây từ hồi anh trai của bạn con em (hơn mình 3 tuổi) còn đang học cấp hai. Ông giờ nhìn có vẻ gầy hơn trước, cũng có già đi nhưng hàng nộm vẫn vậy. Hôm nọ mới ăn thử lần đầu tiên thì con trai ông đã lớn lắm rồi.
  3. Cả cái chợ có nhiều quầy thuốc tây nho nhỏ, người bán thì cũng chả hiểu có đủ bằng cấp, giấy phép không nhưng chả hiểu sao mẹ cứ hay mua của một cô ở đó. Không rõ cô học thật hay làm dần rồi quen nhưng hỏi han các thứ thấy trả lời cũng đầy đủ lắm. Mua thuốc của cô từ hồi cô chưa lấy chồng, đến lúc cô có hai con. Thế mà bẵng đi một thời gian, chuyển sang mua hàng thuốc gần nhà vì tiện, thấy quầy thuốc của cô chuyển sang bán thứ khác, còn cô ra vỉa hè bán bánh giò, tào phớ. Bỗng dưng đổi “nghề”.

Hanoi, chờ mãi cũng có cơn mưa, ngập sân cơ đấy

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở cái hàng bán quạt cũ lắm ở góc Hàng Gà, chắc tuổi nghề cao lắm. [By Nikon, in film]

Khi người ta “trẻ” #2

Cách đây hơn 3 năm tôi có cái post tiêu đề gần tương tự. 3 năm, sau chẳng dám dùng từ trẻ nữa, vì giờ theo “tiêu chuẩn” của nhiều người, tôi không được liệt kê vào danh mục “trẻ”. 3 năm trước, trong cái post đó có đoạn “khi người ta trẻ – người ta đi ăn cưới”, 3 năm sau, hôm nay, đi đám cưới một đứa bạn về mà thấy có gì đó “chông chênh”.

3 năm trở lại đây, tôi đi ăn cưới nhiều, mà có khi phải nói là rất nhiều. Chắc vì đây là quãng thời gian cao điểm, đứa nào cưới được sẽ cưới hết. Bạn cấp 2, bạn cấp 3, bạn đại học, rồi đồng nghiệp. Có lần tôi đã thử lập ra hẳn một album ảnh những đám cưới tôi đã đi thì đúng là con số không nhỏ. Có đứa bạn cấp 3 còn liệt tôi vào danh sách biệt đội ăn cỗ, vì gần như đám cưới nào tôi cũng có mặt. Đến lúc nó lấy vợ, tôi còn “ngậm ngùi” giờ biệt đội ăn cỗ thiếu mất đi 1 rồi đấy.

Dạo gần đây, những bạn đến lúc phải cưới cũng đang hoàn thành nốt nhiệm vụ, nhưng tôi cũng không đi tất cả. Phần có lẽ vì tôi không còn “trẻ”, không bao đồng và đủ nhiệt thành để đi tất cả. Phần có lẽ vì thời gian trôi, nếu không gặp gỡ, không nói chuyện thì những mối quan hệ đó cứ dần xa, dần phai nhạt, tôi có đến người ta khéo lại giật mình.

Cũng có thể những đứa bạn tôi giờ đều như thế, mạng lưới các mối quan hệ ngày càng rộng, những quan hệ cũ ngày càng mờ, nhiều mối bận tâm, lo toan cần phải dành thời gian hơn nên những mâm cỗ tôi đi có vẻ vơi dần. Ngày xưa đám cưới là họp lớp, túm tụm cả 2 mâm chen nhau; giờ thì dồn lắm còn chẳng được một mâm. Không biết do tôi hay để ý hay vốn dĩ nó sẽ là như thế nhưng thấy “chông chênh” lắm. Rồi tôi lại nghĩ đến mình, nếu một ngày tôi cưới, liệu tôi còn đủ “dũng cảm” để mời các bạn? Vì nếu tôi mời, các bạn không đến với nhiều lý do chính đáng như: bạn bận con cái, bận họ hàng, bận công tác, hoặc bạn và tôi quan hệ cũng chẳng sâu đậm gì, nhưng tôi chắc sẽ buồn lắm. Và dù biết rằng, khi chúng ta không còn trẻ, khi các mối quan tâm dần khác biệt, khi những người chúng ta cùng biết ngày càng ít, khi lối sống quá khác nhau; nhưng tôi vẫn hi vọng vào một điều gì đó của quá khứ có thể còn lại trong mỗi người để kết nối, như khi có bạn trêu tôi, ngày tôi cưới, chắc cả lớp phải đi đưa dâu.

Hanoi, nắng chói chang rồi đấy, phải dùng kem chống nắng kèm chống lão hóa rồi đấy…

Bẹt

(C) Tấm ảnh cuối cùng của cây hoa sữa gần 20 năm trước cửa nhà [by Nokia]

Vụn vặt – của “người lớn”

1.1. “Này, tao thực sự chán cái kiểu hẹn hò của con kia rồi đấy nhé. Hôm rồi nó cho tao ngồi chờ 1 tiếng đồng hồ. Tao lang thang mãi, ngồi uống suýt hết cái menu của quán mà chả thấy mặt mũi nó đâu. Nó ra muộn còn không thèm tự động báo cho tao biết. Tao chờ không nổi, tao gọi thì nó mới báo chưa đến kịp. Tao điên quá, tao chửi nó luôn. Bạn bè lâu ngày, tao thấy dạo này nó stress, nên thấy nó hẹn, tao cũng muốn ra buôn dưa lê cho nó xả bớt. Thế mà nó có coi trọng gì tao đâu. Tao nói thật, tao chả phải đứa rảnh rỗi, cũng chả phải cấp dưới của nó mà để bỏ thời gian phung phí như thế.”

1.2. “Hôm rồi tao bị con kia chửi mày ạ. Bao lâu không gặp nó, hôm đó vừa tiện tao gọi nó ra cafe, xong thì bị đối tác giữ lại ăn tối, không sao đứng lên được. Tao tưởng nó hiểu cho công việc của tao. Mà nó thế tao buồn quá. Quý mến nhau, tao tưởng có muộn cũng gặp nhau một chút. Ai ngờ”.

2.1. “Dear mọi người, xin thông báo tớ và bạn xyz đã không còn hợp tác làm ăn với nhau nữa. Tớ rất shock khi bị người bạn 10 năm của mình cướp mất việc kinh doanh cả hai cùng xây dựng. Tớ cũng rất buồn, rất ăn năn không biết phải làm sao, tớ định im lặng nhưng công việc kinh doanh mà tớ từng gắn tên tuổi mình vào đó, tớ không muốn nó bị sử dụng mà không kiểm soát được chất lượng của nó nữa, nên tớ quyết định công khai việc này.”

2.2. “Dear mọi người, hẳn mọi người cũng đã nghe về việc abc nói mình cướp công việc kinh doanh của bạn ấy. Mình không muốn nhắc lại chuyện này vì có những mâu thuẫn nội bộ trong nhóm. Nhưng mình xin cam đoan công việc của kinh doanh mình đang quản lý có đầy đủ giấy tờ chứng nhận chất lượng, nguồn gốc hàng hóa.”

Ôi, nghe chuyện của người mà thấy càng lớn càng thấy các mối quan hệ thật là loằng ngoằng phức tạp, con người thay đổi, quan điểm khác biệt, thông tin thì nhiều, người để tin thì ít. Thôi thì lắm lúc chọn sống bằng niềm tin khéo lại vui.

Cơ mà có lúc hơi bị “mất niềm tin” nhá, như sau khi cây chanh vừa trồng được 2 hôm bị nhổ trộm. 😦

Hanoi, tháng 4 là lời nói dối của em (cho có tí xu hướng)

Bẹt

(c) Ảnh chụp bình loa kèn của năm nay, 1 tuần mới nở [by Nokia, no filter]

Âm thanh #3 – khu tập thể

Nhà tôi ở khu tập thể, không phải kiểu nhà cao tầng tập thể cũ mà kiểu nhà liền kề, là tách biệt nhưng phần nào vẫn còn cái cảm giác “có phần chung đụng” mà thấy rõ nhất là những âm thanh giữa các căn nhà, vào những lúc không gian dần im lặng.
Có tối lên giường, tắt đèn xong thì bắt đầu nghe tiếng trẻ con khóc. Khổ, con nhà ai mà khóc to, khóc ngặt nghẽo, bố mẹ bắt đầu dỗ, thi thoảng có tiếng ru.
Có khi cũng vừa lên giường, nhà mình đã lặng im thì chó ai nhà sủa. Không dưng thấy nó sủa to mà nhiều thế. Được một lúc thì bác hàng xóm cũng vọng từ trong nhà ra “chó nhà ai sủa lắm thế”, “chửi đổng” hi vọng chủ nhà làm gì được con chó.
Có khi mình cũng lên giường thì nhà hàng xóm mới bắt đầu tắm giặt, tiếng nước, tiếng máy giặt cứ đều đều trong không gian dần im lặng. Thỉnh thoảng lại có tiếng gọi lấy hộ cái khăn, hoặc vài ba tiếng càu nhàu gì đó lúc khuya muộn.
Rồi ngược lại, tỉnh dậy sơm sớm, thì tiếng của quán phở bên kia bắt đầu mở hàng, bát đũa, băm chặt.
Hay có nhà dậy sớm, tiếng mở cửa sắt cái “xoạch” rồi đóng cái “rầm”.
Những ngày cận Tết sớm sớm lại có tiếng gà gáy, cảm giác tỉnh dậy như đang nằm cái giường cưng cứng ở quê.
Cái sự thiếu “tính riêng tư” trong kết cấu của khu tập thể khiến nhiều khi những câu chuyện vợ mắng chồng, chồng mắng con, mẹ càu nhàu, người già ho, người ốm kêu đau nó cứ lan ra giữa các nhà, ai lắng nghe thì xì xào “nhà kia nó đang cãi nhau”, ai không để ý thì cũng chỉ như người trong phố quen với tiếng xe cộ. Lắm lúc rồi quen, bỗng dưng những tiếng đó không còn, không gian chỉ còn tiếng đồng hồ thì biết rằng khuya lắm.

Hanoi, ngày cận tết

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở trước nhà, sáng ah…chưa sáng [by Nokia]

Bánh mỳ, ăn mãi chưa thấy chán…

Khi chán những món bánh mỳ mới lạ, hoặc ngại không muốn thử cái mới nữa, nhắc đến bánh mỳ là hương vị của mấy món cũ lại cứ quay lại đến phát thèm.

  1. Bánh mỳ Như Lan – hàng bánh mỳ gắn liền với từ tuổi thơ đến giờ của mình. Ngày xưa, thỉnh thoảng mẹ mua cho cái là sung sướng lắm. Bánh mỳ Như Lan (giờ gọi là Hương Lan, hình như do Như Lan bị ăn cắp nhiều quá), không chỉ đặc biệt ở nhân bánh mà còn ở vỏ bánh. Hẳn là nổi tiếng đến độ, cứ vỏ bánh nào làm theo dạng giống như ở đây đều gọi là vỏ bánh Như Lan cả. Rồi nhân bánh thì đủ loại, từ 10k đến 25k giá nào nhân đó, từ pate, giò, chả, giăm bông, ruốc, v.v. Tất cả những loại nhân truyền thống của bánh mỳ VN ở đây đều có. Pate của Như Lan khá dễ ăn, không quá nặng mùi, thêm một tí tương ớt, sốt gì đó của cửa hàng, cắn một miếng thấy thật “moisture”. Chả mấy khi ăn mà thấy bị cứng hoặc khô quá cả. Ngày xưa ít tiền, toàn gọi loại rẻ nhất, sau có thêm tí tiền thì đủ khả năng ăn loại nhân nhiều hơn; nhưng sau rồi, thì hẳn là sẽ ăn hai cái 10k thay vì ăn 1 cái 20k vì ăn cái 20k thấy nhân nhiều loại quá, vị không rõ ràng cứ lẫn lộn vào nhau, ăn cái 10k ít nhân thôi, chủ yếu là pate và chả, thế là đủ thấy thỏa mãn rồi. Hồi làm ở Daewoo, buổi trưa đi bộ qua đường làm cái bánh mỳ, về gặm, lăn ra ghế ở phòng mẹ ngủ, thật là phê. Giờ lâu lâu đi qua là cơ chế tự động kích hoạt những hình dung về bánh mỳ, thỉnh thoảng không cầm lòng được là phi vào làm một cái cho bõ thèm.
  2. Bánh mỳ Chả Cá – hàng bánh mỳ gắn liền với tuổi thơ người khác. Vì nghe bảo là từ lâu lắm rồi, ngày đứa bằng tuổi mình đi học cấp 2 gì đó đã bán rồi. Hàng này nổi tiếng, lúc nào cũng nằm trong danh sách hàng bánh mỳ cần phải thử trên internet. Thế mà nghe danh mãi rồi có hôm chiều đi lượn trong phố mới tạt vào ăn thử. Hàng này thì không có nhiều lựa chọn ngoài bánh mỳ pate. Đơn giản, với bánh mỳ, pate, thêm một ít hành khô và rau mùi mà cũng đủ thỏa mãn độ thèm bánh mỳ mỗi lần xế chiều của mình. Mà cũng vì thế mới nhận ra, sao rau mùi lại có thể hợp với pate đến vậy. Pate của hàng cũng không nặng mùi, nặng vị, nên với mình là ổn. Hàng còn bán cả pate mang về, nhưng chỉ bán nửa cân một. Hức, nói đến lại thấy thèm. (giờ hàng chuyển lùi lại chỗ ngày xưa 1 tẹo, có nhiều loại nhân hơn, nhưng không biết có đổi chủ không nữa, hôm rồi ăn, thấy vỏ bánh hơi bị “đau mồm”).
  3. Bánh mỳ 118 Phố Huế – Hàng bánh mỳ mình thử lần đầu gần đây nhất. Ban đầu nghe bảo là còn ngon hơn cả ở Chả Cá nên nhất quyết là phải thử. Thế mà quá tam 3 bận, lần thứ 3 đi qua mới được thử miếng bánh mỳ. Nhìn miếng pate lớn để trên khay để bác bán hàng mỗi lần sẽ sắt thành miếng mỏng hơn, vèo phát cho vào cái bánh mỳ vừa lấy từ lò làm nóng ngay trước mặt. Quy trình bao gồm trả tiền –> bơ – pate – chả – xúc xích (loại xúc xích đặc trưng của các hàng bánh mỳ, có vỏ màu đo đỏ chứ không phải xúc xích đức việt) – rồi bác bán hàng lấy 1 tờ giấy, một túi ni lon đặt kèm ở bàn bên cạnh, người mua tự cho thêm muối hoặc tương ớt, tự cho thêm, tự cho vào túi. Kể thì cảm giác có phần hơi bị chảnh. Bánh mỳ thì ngon, nhưng hôm đó không thêm muối, không thêm ớt nên có phần hơi nhạt. Lần sau thử lại, mình gọi độc cái pate không, chả thêm thịt thà gì, thế mà lại ngon.
  4. Bánh mỳ chả 20 Lê Đại Hành – lại thêm một trong những hàng thuộc danh sách cần phải thử ở Hà Nội. Nghe danh mãi, hôm than vãn với ông đồng nghiệp ở công ty, ông bảo, oh, tao ăn suốt. Tiện thể được đà bảo, thế hôm nào mua em ăn thử đê. Bẵng đi một thời gian, thế mà có hôm ông ý ăn rồi mua cho thật. Phải cái là ăn sáng mất rồi, cái bánh mỳ thơm lừng cứ để ở bên cạnh gây ức chế. Để suốt từ sáng đến gần trưa mới lôi ra ăn. Bánh không còn được “ròn” nhưng vị thì vẫn quá ổn. Vị chả ngon, đậm đà, thơm đúng kiểu bánh mỳ mỗi lần thèm trong tư tưởng. Sau lần đó, có cần xế chiều đi có việc ngang qua lại tạt vào làm cái bánh mỳ. Quầy hàng nhỏ, nằm ở ngay đầu ngõ Lê Đại Hành, bán từ giò, chả, chả cốm, gọi bánh là anh bán hàng mới lấy chả từ trong chiếc thúng được ủ chặt, thái miếng to bản, cho vào bánh nóng, thêm ít mayo, tương ớt. Trời, chả còn nóng hổi, mùi thơm phức, cắn phát mà sung sướng ngập tràn. Bánh mỳ ở đây rẻ, 22k, ăn xong no lè vì nhiều thịt. Có hôm ông đồng nghiệp lại mua cho, để suýt quên, cuối giờ chiều mới lôi ra, quay lại lò vi sóng cho bánh nóng mà vẫn không thấy mất đi phần nào sự sung sướng của tầm 5h chiều được gặp cái bánh mỳ.
  5. Bánh mỳ thịt quay Lý Quốc Sư – chẳng phải hàng nổi tiếng gì, nằm trong một cái ngõ nhỏ nhỏ bên cạnh hàng bánh gối hoành tráng. Tạt vào đây vào mỗi bữa trưa vì đứa cùng làm lên cơn thèm bánh mỳ. Thịt quay ở đây cũng không bị quá mỡ, vị cũng đậm, ăn vào cái tầm trưa trưa đói đói thì cũng thỏa lòng.

Viết vào cái tầm xế chiều, vừa viết vừa thèm, hôm viết xong 1 nửa đã lại phải tạt qua Phố Huế =)) làm một cái cho bõ.

Hanoi, tháng 11 mặc áo cộc tay ra đường

Bẹt

Chuyện cô gái #3 – Khóc nơi công sở

Lâu lâu tôi mở mấy thứ vụn vặt tôi ghi chép hàng ngày ra đọc, hôm nay thấy cái này, lại muốn post lại đâu đó, những câu chuyện tôi ghi lại bằng cách hiểu và giọng văn của mình.

1. “Ngày xưa ở công ty cũ, có hôm tao vừa làm vừa khóc mày ạ. Ngồi làm mãi mà không ra, nghĩ mãi mà không hiểu, làm đi làm lại. Mọi người về hết, chả còn ai để hỏi, thế là tao khóc. Lúc đấy chỉ ước có anh chị nào bảo mình một cái gì đó, cho mình hỏi thôi cũng được.”

2. “Hôm vừa rồi tao lại phải vào nhà vệ sinh khóc mày ạ. Sếp về bảo, thôi em không phải cố, em về đi, mà tao thấy sao sao cứ ngồi lại. Mọi người xunh quanh về hết, tối muộn, vừa đói vừa muốn về nhà mà việc vẫn còn. Tự dưng nước mắt nó lại trào ra. Tao cũng chả hiểu nếu lúc đó có ai ở cạnh thì có đỡ hơn không. Khóc xong, ra rửa mặt, mắt ráo hoảnh lại vào làm tiếp. Thấy nhục nhục.”

3. “Hôm nay đi về mà tao vừa đi, vừa nghĩ, rồi vừa khóc mày ạ. Vẫn biết sếp là thế, vẫn nghe nói là thế, vẫn cảm thấy là thế mà hôm nay sếp cho tao một cú. Cảm giác như bị ghẻ lạnh, lời nói của mình không có trọng lượng. Và tệ nhất là tao thấy bất công ý. Làm việc như trâu xong sếp ở cao quá, xa quá lại cho một câu bâng quơ, “có vẻ không như xưa”. Chẳng biết nói sao luôn ý. Tao nghĩ rồi, lần này anh mất tao thật rồi, tao thấy chả còn gì để tin tưởng nữa.”

Mỗi câu chuyện được kể cho tôi vào từng khoảng thời gian khác nhau nhưng ngày xưa, nghe các cô gái của tôi kể chuyện, tôi còn đáp lại: “Thật á? Sao phải khóc?”. Giờ tôi thấy chắc tôi hiểu được phần nào. Cứng rắn ra sao, thông minh cỡ nào, lương cao hay thấp, rồi cũng có lúc khóc vì vô vọng, vì tủi, vì ức. Nhưng các cô gái của tôi sẽ lớn, và hi vọng họ chọn con đường nào cũng sẽ thành công theo nghĩa riêng của nó.

Hanoi, rét đầu mùa, thà lạnh ở ngoài tay còn hơn lạnh ở trong lòng

Bẹt

(c) Ảnh chụp trong một chuyến “công sở bay bổng” [by Nokia, no filter]

Đà Lạt – on the way to the…#1

Vốn là đứa thích những nơi mát mẻ, tôi muốn đi Đà Lạt từ lâu rồi mà mãi đến năm nay mới có cơ hội để đi. Nhóm 4 đứa bọn tôi, lần thứ 2 đi được với nhau, nhưng từ 2 miền của đất nước đến vùng đất này. 3 đứa từ Hà Nội bay vào, 1 đứa từ Sài Gòn đón xe đò đi lên.

… from the airport…Đà Lạt đón máy bay của chúng tôi hơi sóc một tẹo nhưng đặt chân xuống mặt đất, cái khí hậu mát mẻ, khô hanh và bầu trời xanh như thể chúng tôi đã vượt qua vô vàn tầng mây để đến đây làm chúng tôi bỏ lại vài giây phút hạ cánh chẳng mấy thoải mái lại trong khoang khách.

Sân bay Liên Khương ở cách trung tâm Thành phốcỡ 30km. Hình như nằm trong thung lũng, giữa những ngọn núi nên người ta bảo đây là sân bay nguy hiểm nhất Việt Nam.

... back to the airport … ngược lại, chuyến bay rời đi khỏi Đà Lạt, sân bay chào tạm biệt chúng tôi bằng những cơn gió lạnh sau cơn mưa, sương vùng núi giăng khắp nẻo đường ra sân bay và một lần đầu tiên đi ra máy bay trong cái bóng tối đến như vậy. Không đường băng sáng đèn, không nhộn nhịp máy bay, chỉ đúng một chiếc đậu giữa khoảng không gian dường như vô tận…

…way to the city… Từ Liên Khương về thành phố là những quãng đường đèo, không đến mức dốc đứng như Sapa nhưng cũng đủ mang lại cảm giác núi rừng bám theo những ngọn đồi, rừng thông chỗ xanh chỗ vàng do mùa hạn. Đi xe buýt, mở cửa sổ, để cái lành lành của vùng cao nguyên ùa vào mặt, ngó nghiêng nhìn ngắm cũng thấy đẹp cái bụng rồi. Có đoạn đường nhìn xuống thung lũng, có đoạn đường hai bên là rừng thông, không xanh ngắt như rừng núi Tây Bắc, mà xanh một màu đầm đậm của những loài lá kim, và những thân cây thẳng đều tăm tắp.

… way leaving the city…Quãng đường đó ban đêm là lấp loáng đèn xe, đèn pha, đèn biển hiệu của n hững chuyến xe đò liên tỉnh. Trời chưa tối hẳn, nhìn n hững đám mây trôi lơ lửng lưng chừng núi, bồng bềnh như tranh để thấy cái không khí tự dưng huyền bí đặc trưng của núi rừng…

Đấy mới trên đường, Đà Lạt với chúng tôi đã không tệ… rồi còn note tiếp

Hanoi, đợt lạnh mạnh đầu tiên…

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở đồi chè [By Nikon FM10]

Bảo sao cứ kêu già #1

Thỉnh thoảng thấy mình đã “nhiều tuổi” những lúc…

(1) mở máy tính, nhìn vào số lượng folder đánh số theo năm ngày càng nhiều, scroll mãi chưa hết…

(2) Archives trong wordpress dài lê thê đến những năm không nhớ nổi. Đọc P.S ở cuối mỗi post mà còn chả thể nào hình dung nổi cảm xúc khi đó là ra sao…

(3) Cái reminder của facebook toàn nhắc đến cái năm nảo năm nào, hẳn là 7 years, hay có cái ngỡ như hôm qua mà cũng thành year”S” luôn rồi…

(4) Con bé intern ngày nào ở công ty im lìm chả dám nói câu gì, giờ đã thấy quay sang mắng staff ầm ầm…

(5) Con gái của đứa bạn thân đã đi học mẫu giáo, khéo còn sắp đi học lớp 1 đến nơi…

(6) Mình gần hết đi ăn cưới thì đến lượt bố mẹ đi ăn cưới những đứa mà trong đầu mình còn đang nhớ nó là đứa vắt mũi chưa sạch @@…

(7) Số năm kinh nghiệm, số dự án trong CV khiến mình tự thấy ngạc nhiên…

(8) Những lúc nói làm là câu “ngày xưa” được dùng nhiều không đếm xuể…

(9) Những người xunh quanh chợt tự dưng thấy già đi hẳn hoặc hội đồng nghiệp trẻ đến không ngờ…

Híc, thời gian còn hơn cả chó chạy ngoài đồng, lại qua sinh nhật nữa, lại sắp mua tờ lịch mới…

Hanoi, sáng nay thấy trời mát, phải chăng thu đã về?

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở bãi để xe lên chùa Thiên Mụ – Huế – 2016 [by Nokia, no filter]