Chuyện cô gái #3 – Khóc nơi công sở

Lâu lâu tôi mở mấy thứ vụn vặt tôi ghi chép hàng ngày ra đọc, hôm nay thấy cái này, lại muốn post lại đâu đó, những câu chuyện tôi ghi lại bằng cách hiểu và giọng văn của mình.

1. “Ngày xưa ở công ty cũ, có hôm tao vừa làm vừa khóc mày ạ. Ngồi làm mãi mà không ra, nghĩ mãi mà không hiểu, làm đi làm lại. Mọi người về hết, chả còn ai để hỏi, thế là tao khóc. Lúc đấy chỉ ước có anh chị nào bảo mình một cái gì đó, cho mình hỏi thôi cũng được.”

2. “Hôm vừa rồi tao lại phải vào nhà vệ sinh khóc mày ạ. Sếp về bảo, thôi em không phải cố, em về đi, mà tao thấy sao sao cứ ngồi lại. Mọi người xunh quanh về hết, tối muộn, vừa đói vừa muốn về nhà mà việc vẫn còn. Tự dưng nước mắt nó lại trào ra. Tao cũng chả hiểu nếu lúc đó có ai ở cạnh thì có đỡ hơn không. Khóc xong, ra rửa mặt, mắt ráo hoảnh lại vào làm tiếp. Thấy nhục nhục.”

3. “Hôm nay đi về mà tao vừa đi, vừa nghĩ, rồi vừa khóc mày ạ. Vẫn biết sếp là thế, vẫn nghe nói là thế, vẫn cảm thấy là thế mà hôm nay sếp cho tao một cú. Cảm giác như bị ghẻ lạnh, lời nói của mình không có trọng lượng. Và tệ nhất là tao thấy bất công ý. Làm việc như trâu xong sếp ở cao quá, xa quá lại cho một câu bâng quơ, “có vẻ không như xưa”. Chẳng biết nói sao luôn ý. Tao nghĩ rồi, lần này anh mất tao thật rồi, tao thấy chả còn gì để tin tưởng nữa.”

Mỗi câu chuyện được kể cho tôi vào từng khoảng thời gian khác nhau nhưng ngày xưa, nghe các cô gái của tôi kể chuyện, tôi còn đáp lại: “Thật á? Sao phải khóc?”. Giờ tôi thấy chắc tôi hiểu được phần nào. Cứng rắn ra sao, thông minh cỡ nào, lương cao hay thấp, rồi cũng có lúc khóc vì vô vọng, vì tủi, vì ức. Nhưng các cô gái của tôi sẽ lớn, và hi vọng họ chọn con đường nào cũng sẽ thành công theo nghĩa riêng của nó.

Hanoi, rét đầu mùa, thà lạnh ở ngoài tay còn hơn lạnh ở trong lòng

Bẹt

(c) Ảnh chụp trong một chuyến “công sở bay bổng” [by Nokia, no filter]

Advertisements

Chuyện cô gái #2 – Cốc cafe và tờ giấy

(2.1) 08.05.2015 – Tại cốc café

Cô gái kêu vừa làm một hành động ngu ngốc, là nhắn tin phũ phàng cho một người cô đang trong giai đoạn “tìm hiểu” làm cho mối quan hệ có khả năng cao sẽ “ta chia tay nhau từ đây”. Cô bảo, chắc do hôm đấy cô bị down, lại bị thừa caffein sau khi làm một cốc vào lúc 9h tối. Và giờ cô có phần hối hận.
Chẹp, tất cả lại tại café, cô mà ế là tại café hết.

Cô gái kể: “Hôm qua tao vừa làm một việc ngu ngốc”
“Làm sao, cái gì”
“Hôm qua tao uống café lúc 9h tối, xong người lâng lâng, thế là tao nhắn một cái tin cho hắn.”
“Rồi sao, nhắn cái gì”
“Đại khái là chuyện chả đi đâu đâu, hay là thôi”
“Và nhắn lại không”
“Không, im lặng. Hình như đọc rồi đấy, mà vẫn không nói năng gì. Chắc hết thật rồi mày ạ.”

(2.2) 06.06.2016 – Tại cái gì chả biết

Cô lấy chồng rồi (theo cách nào đó). Thế hóa ra cốc cà phê chưa có tác dụng to tát đến cuộc đời cô như thế. Và cũng may, đọc rồi, không nói năng gì rồi nhưng cuối cùng cũng biết cầu hôn.

Hơn 1 năm, may mà mình còn ghi lại, không lại quên xừ mất, cốc cà phê lại bị lãng quên.

Hanoi, có người đã bước sang chương mới
Bẹt

(C) Ảnh chụp ở Cát Bà, cố một ngày dậy sớm vì người ta bảo “to watch sun rise at least once a year”. [by Nokia no filter]

Người con gái #1 – “Tôi đẹp”

Chưa từng nghĩ người đầu tiên của series này lại là một người con gái xa lạ nhưng trưa nay đọc status của chị thì chị chắc là một khởi đầu phù hợp cho – người con gái.

Chị tên Huệ Hữu, nếu chỉ gọi Hữu không, nghe có vẻ không toát lên vẻ “nữ tính” nhưng một chữ Huệ đằng trước thôi cũng khiến cái tên trở nên phù hợp với cách hình dung về chị. Cách đây không lâu chị viết note “Tôi xấu” để giới thiệu về triển lãm áo dài :”Tôi đẹp” của chị, tôi không nhớ chị bắt đầu chính xác thế nào nhưng nhớ rằng chị viết chị biết rằng chị xấu từ những khi còn rất nhỏ nhưng luôn có người con trai nói rằng họ thích chị.Chị là người phụ nữ, mà theo “tiêu chuẩn” đẹp bây giờ chị không phải là người phụ nữ đẹp, nhưng ở chị toát lên cái gì đó nổi bật, có lẽ ở mái tóc bông xù bất cần, ở cách mặc đồ mang lại cho tôi cảm giác có phần hippy, nhưng tôi ấn tượng ở chị là ánh mắt, và cách nói chuyện. Chị có đôi mắt không đẹp theo chuẩn, nhưng nó mang cảm giác “lúng liếng, long lanh” ánh lên sức sống và sự tự tin, nữ tính. Cách nói chuyện của chị gây thiện cảm phần vì giọng nói đặc trưng của “cô em bán hàng miền nam” phần về cách chị nói mọi thứ giản dị và chân thật. Với tôi, chị là người cuốn hút.

Xin trích lại đây cái status tuyển nhân viên của chị

“Các em mến,chiều nay chị phỏng vấn các em ở 30 Hàng Bông .Chị ko cần các em mang sơ yếu lí lịch.Các em cũng không cần giấy khám sức khoẻ,cái đấy mất công vào bệnh viện làm pặc pặc sơ sài tốn tiền .Các em cũng không cần photo bằng cấp chi cho tốn giấy ,Vì bán hàng lương thấp tè cần chi đòi hỏi bằng cấp.Cái chị cần là tinh thần làm việc của tụi em. Tụi em chỉ cần đến bằng nụ cười thật tươi và tự tin.Nói vài câu tiếng anh đơn giản bán hàng được và quan trọng là các em thích được tự lập ,tự kiếm tiền mua sách cho mình khi còn là sinh viên. Chị sẽ có một môi trường làm việc nghiêm túc và tinh thần tự do,hỗ trợ thời gian học tập với tụi em. Chỉ cho tụi em nhiệt huyết với công việc như thế nào,và vài kinh nghiệm nho nhỏ để tụi em có vốn cho nhiều công việc sắp tới khi em bước vào thế giới sau khi ra trường. Và có thể chị chỉ họp để dặn tụi em nhớ uống nhiều nước khi trời nắng nóng,và quấn khăn ấm khi trời trở lạnh.Và tất nhiên sẽ có họp la mắng khi tụi em làm sai và không chuyên cần.” Ngày mùa hè rất nắng.Nhưng vui !”

Hanoi, đang nóng quá

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở Nhà Sàn [by Sony, no filter]