Mùi hương #5 – mùi buổi sáng

Mùi hương buổi sáng là thứ len lỏi vào căn phòng của ta tự bao giờ, mà khi tỉnh dậy đã thấy không gian nhuốm chút ánh sáng, chút mùi hương.

1. Dạo gần đây mùi hương buổi sáng là mùi của cơm mới. Mùi cơm mới nghe như bài văn lâu lắc từ khi bé tả cảnh về quê có mùi cơm mới cuộn trong căn bếp, lên mái nhà tranh. Nhưng là thế thật, bố dậy sớm tập thể dục, cắm nồi cơm mới cho con mang đi làm. Sáng vừa mở mặt tỉnh dậy đã thấy không gian đượm mùi ngòn ngọt, ấm áp, đủ để còn lơ mơ mà vẫn bình yên lạ.

2. Cũng từ dạo lâu lâu, nhà hàng xóm cho thuê làm hàng phở. Khách chưa dậy nhưng hàng quán thì phải sẵn sàng, mùi hương cứ thế mà len lỏi qua con ngách nhỏ, tràn vào từng căn nhà. Mùi của hồi, quế, của thịt bò ngai ngái như kiểu động vô cái dạ dày, bảo dậy đi mà ăn sáng.

3. Dạo lâu hơn nữa, ngày còn ngủ ở căn phòng trước nhà, thi thoảng buổi sáng mùa hè thức dậy, tràn vào không gian là mùi của cây dâu da nhà hàng xóm. Thanh mát, trong lành, ngòn ngọt, đậm mùa hè.

Cứ thế, thỉnh thoảng những mùi hương làm việc thay cho ánh sáng, đánh thức ngày mới.

Hanoi, vẫn đang đợt nóng, đóng cửa bật điều hòa, chả còn hương gì nữa
Bẹt

(c) Ảnh chụp sáng sớm mùa hè, có mùi sen, mùi lá, mùi ẩm ướt [by Nikon, in film]

 

Khi người ta “trẻ” #2

Cách đây hơn 3 năm tôi có cái post tiêu đề gần tương tự. 3 năm, sau chẳng dám dùng từ trẻ nữa, vì giờ theo “tiêu chuẩn” của nhiều người, tôi không được liệt kê vào danh mục “trẻ”. 3 năm trước, trong cái post đó có đoạn “khi người ta trẻ – người ta đi ăn cưới”, 3 năm sau, hôm nay, đi đám cưới một đứa bạn về mà thấy có gì đó “chông chênh”.

3 năm trở lại đây, tôi đi ăn cưới nhiều, mà có khi phải nói là rất nhiều. Chắc vì đây là quãng thời gian cao điểm, đứa nào cưới được sẽ cưới hết. Bạn cấp 2, bạn cấp 3, bạn đại học, rồi đồng nghiệp. Có lần tôi đã thử lập ra hẳn một album ảnh những đám cưới tôi đã đi thì đúng là con số không nhỏ. Có đứa bạn cấp 3 còn liệt tôi vào danh sách biệt đội ăn cỗ, vì gần như đám cưới nào tôi cũng có mặt. Đến lúc nó lấy vợ, tôi còn “ngậm ngùi” giờ biệt đội ăn cỗ thiếu mất đi 1 rồi đấy.

Dạo gần đây, những bạn đến lúc phải cưới cũng đang hoàn thành nốt nhiệm vụ, nhưng tôi cũng không đi tất cả. Phần có lẽ vì tôi không còn “trẻ”, không bao đồng và đủ nhiệt thành để đi tất cả. Phần có lẽ vì thời gian trôi, nếu không gặp gỡ, không nói chuyện thì những mối quan hệ đó cứ dần xa, dần phai nhạt, tôi có đến người ta khéo lại giật mình.

Cũng có thể những đứa bạn tôi giờ đều như thế, mạng lưới các mối quan hệ ngày càng rộng, những quan hệ cũ ngày càng mờ, nhiều mối bận tâm, lo toan cần phải dành thời gian hơn nên những mâm cỗ tôi đi có vẻ vơi dần. Ngày xưa đám cưới là họp lớp, túm tụm cả 2 mâm chen nhau; giờ thì dồn lắm còn chẳng được một mâm. Không biết do tôi hay để ý hay vốn dĩ nó sẽ là như thế nhưng thấy “chông chênh” lắm. Rồi tôi lại nghĩ đến mình, nếu một ngày tôi cưới, liệu tôi còn đủ “dũng cảm” để mời các bạn? Vì nếu tôi mời, các bạn không đến với nhiều lý do chính đáng như: bạn bận con cái, bận họ hàng, bận công tác, hoặc bạn và tôi quan hệ cũng chẳng sâu đậm gì, nhưng tôi chắc sẽ buồn lắm. Và dù biết rằng, khi chúng ta không còn trẻ, khi các mối quan tâm dần khác biệt, khi những người chúng ta cùng biết ngày càng ít, khi lối sống quá khác nhau; nhưng tôi vẫn hi vọng vào một điều gì đó của quá khứ có thể còn lại trong mỗi người để kết nối, như khi có bạn trêu tôi, ngày tôi cưới, chắc cả lớp phải đi đưa dâu.

Hanoi, nắng chói chang rồi đấy, phải dùng kem chống nắng kèm chống lão hóa rồi đấy…

Bẹt

(C) Tấm ảnh cuối cùng của cây hoa sữa gần 20 năm trước cửa nhà [by Nokia]

Bảo sao cứ kêu già #1

Thỉnh thoảng thấy mình đã “nhiều tuổi” những lúc…

(1) mở máy tính, nhìn vào số lượng folder đánh số theo năm ngày càng nhiều, scroll mãi chưa hết…

(2) Archives trong wordpress dài lê thê đến những năm không nhớ nổi. Đọc P.S ở cuối mỗi post mà còn chả thể nào hình dung nổi cảm xúc khi đó là ra sao…

(3) Cái reminder của facebook toàn nhắc đến cái năm nảo năm nào, hẳn là 7 years, hay có cái ngỡ như hôm qua mà cũng thành year”S” luôn rồi…

(4) Con bé intern ngày nào ở công ty im lìm chả dám nói câu gì, giờ đã thấy quay sang mắng staff ầm ầm…

(5) Con gái của đứa bạn thân đã đi học mẫu giáo, khéo còn sắp đi học lớp 1 đến nơi…

(6) Mình gần hết đi ăn cưới thì đến lượt bố mẹ đi ăn cưới những đứa mà trong đầu mình còn đang nhớ nó là đứa vắt mũi chưa sạch @@…

(7) Số năm kinh nghiệm, số dự án trong CV khiến mình tự thấy ngạc nhiên…

(8) Những lúc nói làm là câu “ngày xưa” được dùng nhiều không đếm xuể…

(9) Những người xunh quanh chợt tự dưng thấy già đi hẳn hoặc hội đồng nghiệp trẻ đến không ngờ…

Híc, thời gian còn hơn cả chó chạy ngoài đồng, lại qua sinh nhật nữa, lại sắp mua tờ lịch mới…

Hanoi, sáng nay thấy trời mát, phải chăng thu đã về?

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở bãi để xe lên chùa Thiên Mụ – Huế – 2016 [by Nokia, no filter]

Mùi hương #4 – Đầu hè – Early summer

Hà Nội vào hè được một thời gian, phượng đỏ rực, bằng lăng tím, và nắng rực rỡ vẽ bức tranh không thể nào chuẩn hơn về mùa hè. Nhưng dẫu sao, hè cũng chỉ mới là bắt đầu, những mùi hương đầu tiên vẫn còn vương vấn.

  1. Hương đầu: là buổi sáng, nắng rọi qua cửa sổ mang theo mùi hương của hoa dâu da bên nhà hàng xóm tràn ngập căn phòng. Tinh sạch, một chút ngọt ngào, mà thanh vừa đủ.
  2. Hương giữa: là lúc đi làm, vượt qua “trăm ngàn” mét với xe cộ, khói bụi, đến phía gần đại sứ quán Pháp, một vỉa hè trải đầy lá vàng và hoa sấu, tự dưng thấy không gian như được “lọc” đi vài phần, ngai ngái một chút, thanh thanh một chút, nhẹ nhàng thôi.
  3. Hương cuối: hôm rồi nghĩ mãi, muốn cái gì đó fruity,  ngọt một chút nhưng không quá mà phải có tí thanh thanh. Nghĩ hoài mà không ra, cho đến khi ngửi được mùi của hàng nước mía vỉa hè. Trời đúng hè luôn, máy ép nước mía chắc cả năm đắp chiếu 6 tháng, chỉ được hoạt động có vài tháng hè. Thêm một quả quất là đủ cái độ ngọt, thanh mình cần.

Thế, mùa hè bắt đầu, sự dở hơi lại chuẩn bị trở lại.

Hanoi, nhiều sự ra phết

Bẹt

(c) Ảnh chụp cây trước cửa sổ [by Sony, no filter]

 

Mùi hương #3 – Mùi Tết

Tết đã hết đến cả tháng mà lười chẳng viết được tẹo nào. Thôi thì gọi là “khai xuân” trong cái tiết trời ẩm ẩm, ủ ê này cho tươi tốt về cái mùi hương đã xa cả tháng rồi.

Tết có mùi gì nhỉ? Mùi bánh chưng, mùi dưa hành, mùi thịt, mùi cá kho, khứu giác của đứa cả tết ăn không biết mệt đọng lại là thế. Nhưng thôi, ai lại “xôi thịt” như này, nhặt nhạnh lại chút cảm giác khác cho nó có tí lãng mạn chứ.

1. Hương đầu: một chút của rau cỏ cho buổi sáng – Mùi “mùi” – cứ mỗi lần mua một ít rau mùi về, ngắt ngắt để cái mùi tinh dầu tươi rói bay lên là lại nhớ đến tết. Âu cũng từ cái câu chuyện cách đây cả mấy năm có lẻ, tết năm nao, mẹ mua được mớ rau mùi, đang ngồi nhặt nhạnh ngoài sân rồi vào nhà, để lại mớ mùi tươi ở đó mà con gà “để ăn tết” nhà hàng xóm, xông vô rỉa gần hết mớ. Thành ra hai chị em bị mắng cho một trận, can tội không cất, để gà ăn mất mùi ăn tết. Mà mùi của tết không chỉ có mùi để ăn mà còn mùi già để tắm cho thơm tho cả năm. Cả năm, chỉ đến Tết là khắp chợ bán mùi già, nên lắm khi đầu chợ 1 giá, cuối chợ 1 giá. Mua vài nắm về nhà, đun lên cái, tự dưng thấy tết về đến bếp luôn rồi. Lắm lúc trong nhà lành lạnh, mẹ lại hô, bật bếp đun nồi nước mùi cho ấm áp. Rồi sáng sáng, lấy ra rửa mặt, mùi cũ cũ, thơm tho vương trên da thịt. Thích.

2. Hương giữa: một chút của giữa buổi trầm tư – Mùi hương – dân tình bảo hương bây giờ nhiều chất độc hại lắm nhưng mà Tết không có mùi hương quyện bảng lảng vào không khí thì chả còn gì là Tết.

3. Hương cuối: một chút ngọt ngào của quả – Mùi bưởi Diễn – quanh năm, đến Tết là mùa của bưởi Diễn, không có mùi giống những loại bưởi khác thanh mát, bưởi Diễn mùi đặc trưng là ngọt. Chẳng gần gọt vỏ, bưởi Diễn cứ để đó là đã tự tỏa hương, kể cả ở dưới gầm giường.

Thế đấy, Tết là cứ phải thế, một mùi hương Á Đông, có herbal – oriental – fruity, người ta cứ bảo bỏ Tết âm lịch đi, đây thì chả thích, đây cứ thích phù phiếm với những thứ như thế, kệ chứ.

Hanoi, sau tết ẩm giời, nay có gió mùa.

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở hàng hoa quen trong chợ [by Nokia, no filter]

Trăng

Thỉnh thoảng đi làm về muộn lúc trăng mới mọc ở tòa nhà đối diện, rồi cả quãng đường đi trời không mây, trăng sáng lắm, lại nhớ có cái note từ lâu lâu rồi về trăng mà chưa post, lôi ra post lại vậy

“Tối qua đi về, trời mùa thu mà sáng vẫn nóng, tối đỡ hơn, và trời quang lạ thường. Ngẩng đầu lên nhìn về phía trước giữa những toàn nhà sáng đèn là một mảnh trăng khuyết sáng không kém. Mới đầu tháng, mảnh trăng mỏng lắm, nhưng sao hôm qua thấy sáng thế, thấy to và tròn thế, lắm lúc giật mình ngẩng lên, còn lẫn lộn giữa trăng với đèn từ các cao ốc. Kể ra thì không thích trời tối, nhưng cũng khá là thích ánh trăng.

Ngày xưa, ban công phòng ngủ thỉnh thoảng có ánh trăng chiếu vào. Tối tối, đang ngủ tỉnh dậy, nhìn ra ngoài thấy ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua khe ban công thấy tĩnh lặng lạ thường. Giờ thì chả thấy đâu nữa, nhà cao quá rồi.

Thỉnh thoảng những lần về quê, một trong những cảm giác rất thích là xung quanh tối lắm, làm trăng tự dưng sáng hơn hẳn nơi thành thị. Nếu là quê nội, sẽ ngồi cái ghế gần như không còn chân ở hiên, nhìn vào khoảng tối không phân biệt được sân và nhà thế thôi, chả cần làm gì cả. Nếu là quê ngoại thích nhất là cái lúc ngồi ngoài bờ giếng rửa bát, tối thùi lùi, bát đĩa lẫn lộn, không đèn mà thấy có ánh trăng chiếu qua bộ khung dàn xuống bờ giếng lấp loáng, dần dà quen với cái tối, thấy chẳng còn vấn đề chi nữa.

Hai lần rồi đi biển, đều vào ngày rằm, đi trên bờ biền, nhìn xuống khoảng mênh mông tối um đó bỗng giật mình vầng trăng trên cao, to, sáng không ngờ. Ánh trăng chiếu xuống mặt biển lấp lánh như dát vàng, bỗng nghĩ giờ mà nhảy xuống, bơi bơi trong cái thứ nước lấp lánh đó chắc cũng phế nhỉ, phải cái không biết bơi thôi.

Lâu lâu rồi, những ngày trăng sáng, hay rủ con em ra ngõ, đi lang thang tí thôi để ngắm trăng, cũng mệt mỏi ra phết thì trăng cứ luẩn khuất giữ những dãy nhà cao, lòng lại có tí nơp nớp có đứa nào xông ra từ bóng tối hay có thằng điên phi xe quá đà. Nhưng có những lúc cũng cần như thế, ra ngoài “tắm trăng” tí chút.”

Hanoi, gió lạnh về vào đêm giáng sinh

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở Đà Nẵng, ngày rằm hồi đó đi TBE [by Nokia, no filter]

Mùi hương #2 – Ngày của mùa thu

[English translation at the end – Day of the fall]

Hà Nội giữa tháng 11 mà ngoài trời có lúc vẫn lên đến hơn ba chục độ xê. Cảm giác mùa thu đi đâu mất, tự dưng nhớ lại ngày mới chớm lạnh, được hít hà cái mùi hương mùa thu, lại lẩm bẩm nghĩ ra cái này.

  1. Hương đầu là hương của sáng sớm đi làm, nắng nhạt xuyên qua làn sương mỏng, hít hà mùi có mới cắt, lành lạnh nhưng tươi mới lại kỳ.
  2. Hương giữ là hương của buổi trưa lang thang, nắng qua kẽ lá, chợt đi ngang qua gánh hàng ven đường. Cô bán hàng thúng múng, miệt mài gọt để mùi cóc chín vương trên không khí. Một mùi hương “chua chua nhưng ngòn ngọt”, cô gái nào hít hà mùi này xong chắc cũng chảy nước miếng.
  3. Hương cuối đương nhiên là hương của hoa sữa mỗi buổi tối đi làm về. Nhưng không phải hương quá nồng (khiến người ta phải chặt bớt) của con phố hàng dài hoa sữa, mà của những con đường tìm hoài không thấy cây đâu, chỉ có mùi hương hương cứ theo gió bay trong không khí.

Đấy, một mùi hương khác từ Hà Nội của tôi Fresh – Fruity – Flora như thế. Nghĩ xong rồi lại tưởng tượng đến ngày xịt xịt tí, mặc áo len, quàng khăn ấm, phi ra đường, ngồi buôn dưa lê, uống café trứng…

Hanoi, đó gần 20/11 mà ngoài đường lắm chị mặc áo hai dây
Bẹt

(c) Ảnh chụp cây nhà trồng, bao lâu mới có hoa [by Sony, no filter]

[Hanoi is at the middle of November, though the summer heat still remains at the city. The fall just came by then disappeared without saying goodbye. Sometimes, recalling the feeling of the first days of fall, the scent of those chill days is so nice:

  1. Base note: scent of early morning, riding the motorbike to work. The atmosphere covered by the fragile sunshine through a thin dew, filled with freshly-cut grasses – crisp and fresh.
  2. Heart note: scent of a wander noon, sunshine through the leaves dancing on the pavement in the wind music. Passing by a fruit vendor, the small woman immersed herself in peeling ambarella and let the smell of ripen fruit filling the surrounding air. The typical scent of sweetness and sourness from ambaralle can make any girl’s mouth watering.
  3. Top note: of course, the scent that any one can remember about fall in Hanoi, the milkwood pine blossom every night on my way home. The scent should not be too tense (like the whole street with that trees), just a tender scent that make you look around, finding that tree but found nothing, just the feeling merging in the chill wind.

So, that’s my Green – Fruity – Flora fragrance from my Hanoi. Just think of it makes me want to put it on, then wear my scarf, head to the street with cool breeze and final touch is a endless gossip with my friends beside a cup of egg-coffee.]

Âm thanh #2

Hôm rồi tự dưng nghĩ, buổi tối mấy bữa nay hơi im ắng, mới nhớ ra là hết hè rồi. Đợt mới đầu hè, buổi tối, tụi trẻ con rủ nhau ra sân chơi buổi tối ầm ĩ cả xóm. Tiếng cười, tiếng hò hét, tiếng nói chuyện, râm ran cả một góc xóm vui ra phết. Một âm thanh đặc trưng của mùa hè. Vào mùa đi học một cái, sân vắng hẳn, tối tụi trẻ con phải “học” ở nhà mà.

Lắm lúc lại nhớ ngày xưa, bé tí, đường ngõ tối thùi lùi mà đám đông trẻ con kéo nhau ra chơi. Có hôm ngồi hiên nhà người ta kể chuyện ma, đang đến đoạn cao trào thì con chó trong nhà nó xồ ra cửa sổ, cả lũ chạy toán loạn. Nhớ ngày xưa chơi trốn tìm, cả khu chả có đèn đường, chơi chỉ sợ chúng nó xông ra xì cho phát thì sợ chết khiếp. Rồi cá sấu lên bờ, rồi nhảy dây rách quần, rồi thì bắn bi này nọ, tụi trẻ con trong khu không đông nhưng biết nhau hết, đến giờ vẫn nhớ biệt danh nào Nam bé, Nam nhỡ, Nam lớn; nào Tâm nóng, Tâm lạnh lung tung cả. Giờ cái hội đó, người có 2 con, người đã lấy chồng, người thì ra đường mình còn ko nghĩ nó là cái thằng con con hồi xưa chơi với mình.

Mấy hôm rồi đi làm về, hay đi qua một con phố, vỉa hè nhỏ mà tụi nhỏ còn trải chiếu tập múa, lại nhớ cái ngày xưa tổ dân phố còn muốn tổ chức sinh hoạt hè cho các cháu, cũng lên chương trình này nọ (mặc dù sau đó chẳng có chương trình nào hoàn thành cả). Có bữa đi vô nhà con bạn ở trong làng, thấy buổi tối các cháu tụ tập tập múa, tập hát vui vẻ đáo để, con bạn bảo, có ngày nó đi làm về mệt, qua đây nghe tiếng lũ trẻ cười đùa mà quên cả mệt.

Ôi bao giờ cho đến ngày xưa, cái thời nô đùa không biết nóng, giờ thì chỉ có điều hòa, ipad mà thôi.

Hà Nội, hết nghỉ hè của tụi trẻ rồi đó

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở Hội An, cũng gần ngày rằm [by Sony, no filter]

Mùi hương #2 – Mùi của mùa hè

Vài ngày lăn lóc ở nhà nay đi làm lại, trên đường về chạy cơn mưa tự dưng lại nghĩ vẩn vơ, nếu tạo một mùi hương của mùa hè, mình sẽ có những gì? Lơ bơ cả đoạn đường rồi về nhà tủm tỉm với kết quả như sau:

1. Hương đầu: chọn hương của hoa sen, không cần phải đậm đặc sâu sắc, mà chỉ cần thoảng thoảng như buổi sớm tinh sạch dậy tránh mặt trời, bước lạc [cho oai] vào hồ sen, chợt thấy không khí như dịu lại, ngực căng tràn hơn. Đó sẽ là mùi của hoa sen, của lá sen của hồ sen đầy nước.

2. Hương giữa: chọn một mùi hương chả ai làm nước hoa bao giờ, mùi của quả – Sấu. Là mùi của những ngón tay sau khi gọt sấu, thơm tho, mát lành, hơi chua chua nữa. Là mùi của con đường đầy lá sâu và bóng râm sung sướng của những buổi đi làm về.

3. Và hương cuối: chọn hương của cơn giông buổi chiều muộn. Là mùi của gió, của lá cây, của bụi, là mùi của đất ẩm trước cơn mưa, và mùi của cơn mưa rào xối xả đầy sảng khoái. Là mùi của sự nhẹ nhõm khi chạy được cơn mưa về nhà, lăn kềnh ra ghế, ngắm những giọt mưa, nghe tiếng mưa và hít hà mùi mưa.

Đấy một mùi hương Floral – Fruity – Aquatic của mùa hè, chắc chả ai thèm làm, nhưng nếu có chắc mình cũng mua thử xem sao. Chợt nhớ đến cách đây lâu rồi, từ khi mùa hè chưa sang, có người còn lâu hơn thế mới ngồi gần, chợt nhận ra, mùi hương quen trước, rồi tự nhủ, à cũng có lúc mình quên mất đã có lúc có mùi “quyến rũ” thế ở gần….

Hanoi, chiều nay có giông mà hổng có mưa

Bẹt

Âm thanh

Hôm rồi mình mới biết đến sound map, là một dạng map, mọi người ghi lại những âm thanh ở các địa điểm nào đó, rồi chia sẻ trên mạng, như tiếng tàu ở ga, tiếng chuông nhà thờ, tiếng đoàn hát kịch. Thay vì nhìn ảnh, mọi người sẽ tự hình dung ra khung cảnh xung quanh thông qua những âm thanh đó. Vừa rồi lại nghe thấy âm thanh của trường học gần chỗ làm. Đó là một loạt các âm thanh huyên náo, ồn ào mà chỉ có các trường “tiểu học” vào giờ nghỉ mang lại, trống đánh (h là chuông reo) một cái là mọi thứ im lặng luôn. Lắm hôm đi ăn trưa đi qua một trường, nghe những âm thanh này mình lại mỉm cười, ngày xưa mình cũng góp phần tạo nên nó, chỉ đuổi nhau, chỉ cần cái dây chun mà phải tích cóp 200, 500 hàng ngày có được, chỉ cần có quả bóng tennis để chơi bóng ngưa mà nó huyên náo và vui vẻ đến lạ lùng.

Hà Nội, sắp đến kỳ nghỉ hè rồi đấy, 4 năm rồi mình ko có nghỉ hè huhu

Bẹt

(c) Ảnh chụp cách Hanoi cỡ 20km, ao sen bạn của bạn trồng [by Nikon, in film, no filter]