Người con gái hút thuốc

Về cơ bản, mình ghét thuốc lá dù là gái hay giai hút. Có hại mà, nên ghét. Nhưng có một điều mình phải công nhận, vào một vài thời điểm, đối với một vài người, trong một vài tấm ảnh, điếu thuốc và khói thuốc là một “phụ kiện” hoàn hảo mang lại cảm giác quyến rũ vô cùng.

1. Châm thuốc – không hiểu sao mình cứ hình dung ra một dáng vẻ rất quyến rũ, đầy tính biểu tượng của nỗi buồn, sự cô đơn, cái lạnh như hình dáng người con gái là hình ảnh biểu tượng của nữ tính đối với mình là hình dáng người con gái ngồi đeo đôi hoa tai ngọc trai. (anw không liên quan  cho lắm nhưng nó nằm trong mạch suy nghĩ). 

2. Cầm điếu thuốc – có vài người có dáng cầm điều thuốc rất đẹp, đầy khí chất, tự tin và thoải mái, vài người đó mình chẳng nhớ mặt, chẳng nhớ tên chỉ nhớ rằng họ khiến mình có lúc cũng tập cầm điều thuốc. Hình ảnh người ta cầm điếu thuốc lại khiến mình liên tương đến người con gái đang tô son, một màu son đỏ chói lọi, nóng bỏng, một biểu tượng khác của “tính nữ” đầy quyền lực.

3. Khói thuốc – có những tầm ảnh đen trắng, trong đó một người con gái mặc trên mình một chiếc sơ mi trắng rộng (như các em gái mặc mốt giấu quần), trong một khung cảnh có những tầm rèm cửa thưa màu trắng, lan can sắt màu đen, rồi một phụ kiện cuối cùng là làn khói thuốc. Ôi … Mà chẳng phải chỉ có những tấm ảnh người con gái, tấm ảnh có người con trai, không bóng lộn, mà bụi phủi, ánh mắt buồn, mơ màng trong khói thuốc. Ôi … Tự dưng nói đến khói thuốc, mình lại nghĩ có lẽ khói thuốc như hương nước hoa của người con gái, final touch cuối cùng trước khi bước ra ngoài, đầy tự tin và quyến rũ.

Hờ, lảm nhảm hồi cuối cùng quay trở lại điểm xuất phát, sự là đi ăn trưa có chị gái ngồi châm điếu thuốc làm không gian đang mát mẻ trở nên thật khó chịu, đã vậy chị cũng không xinh, nhìn chị cầm điếu thuốc cũng không đẹp mà có phần gượng gạo. Hừm… mất hết cả lãng mạn.

Hà Nội, hay là bị phê thuốc???

Bẹt

Advertisements

Entry for thu Hà Nội

6h30′ sáng, tự hỏi sao một đứa lười chảy thây như nó có thể dậy sớm và online vào cái h như thế này. Đơn giản cực kì, vì giờ này net đang rẻ, down điếc loạn luôn… Thế đấy, nó lúc nào cũng thế, đành hi sinh vài giấc mơ đẹp để tiết kiệm vài đồng tiền lẻ…

Hà Nội đang thu…đẹp một cách lạ thường. Nó vốn thích mùa thu Hà Nội, cũng chỉ vì một lý do đơn giản, nó thích chẳng hiểu sao nhưng nó rất thích. Sáng, nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, ngó ra ngoài, thấy ánh nắng không còn chiếu qua khung cửa sổ, trời xám, sương mù, gió… Thế là nó đủ hiểu thu đã về. Tầm trưa trưa, trời tự dưng cao lên một cách dị thường mà người ta không để ý tới, cái màu xám biến đi từ lúc nào ko biết thay vào đó là một màu xanh trông đến xa xôi, nguy hiểm (đừng trách nó hỡi những con người yêu màu xanh hòa bình, nó viết thế vì một lý do cũng đơn giản: nó ghét màu xanh)Chiều đến, lại còn nắng hơn buổi trưa, nắng vàng như kiểu trồng chuối đến vụ thu hoạch, chỗ nào cũng thấy nắng, nhưng được cái là không nóng, nắng nhưng có gì đó man mát trong không khí. Nắng và gió đan xen lấy nhau, ôm ấp lấy nhau một cách hòa hợp mà không thể tưởng tượng hơn thế. Nắng–> đen da–> mặc áo chống nắng cho đỡ đen >thổi ào ào như muốn cuốn đi mọi thứ –> se lạnh –> nhưng có áo chống nắng–> hết lạnh. Đấy cái thời tiết này là như thế đấy. Kì dị nhưng rất thú vị, ngoại trừ chuyện thay đổi thời tiết làm nó bị dị ứng.…Cái mùa này… không còn giống như trong “Hà Nội mùa thu nữa”, không còn cây cơm nguội (hoặc do nó chưa nhìn thấy ), mà cây bàng thì lá vẫn xanh rì chắc do bây h có nhiều loại phân hóa học quá nên cây tốt tươi quanh năm. Chỉ có một điều nó thấy vẫn giống đó là “hoa sữa”.Cách đây mấy năm, nó còn chẳng biết trông cây hoa sữa ra sao, hoa như thế nào nhưng giờ đây nó đâm nghiện mùi hoa sữa, ngái ngái hăng hăng, hít nhiều là…đau đầu nhưng nó vẫn thích . Là sinh viên, ít đi xe đạp hơn cảm thấy mất cái gì dó nhưng lại được thêm cái gì đó. Độ này nó vẫn vậy chẳng đi chơi nhiều, thỉnh thoảng phóng xe bạt mạng trên đường Kim Mã rồi Nguyễn Văn Huyên, hít lấy hút để cái mùi hoa sữa dường như quyện thành bầu khí quyển thấy lòng nhẹ lại.Về đến nhà trong con ngõ nhỏ mùi hoa sữa vẫn ngào ngạt đến khó tin. Đang ngồi học, một làn gió nhẹ lùa vào, hoa sữa cũng vào theo. Căn phòng nhỏ không dùng “thuốc xịt phòng” cũng thơm kinh dị. Hà Nội mùa này, dường như cây hoa sữa nào cũng ra hoa trừ cây nhà nó trồng chắc tại là cây đực…Hà Nội mùa này là mùa đẻ thong dong, lang thang trên đường, chỉ có nó độ này bận mà chẳng hiểu bận vì sao không có thời gian để lang thang. Nếu có thằng Fìng ở nhà chắc cũng sẽ có người kéo nó đi lung tung vô định…

Viết cái này cho những đứa xa Hà Nội ngồi đọc mà thèm, Hà Nội đang đẹp lắm, đẹp hơn néu có những đôi tình nhân, những nhóm con trai con gái vừa đi vừa cười…