Bánh mỳ, ăn mãi chưa thấy chán…

Khi chán những món bánh mỳ mới lạ, hoặc ngại không muốn thử cái mới nữa, nhắc đến bánh mỳ là hương vị của mấy món cũ lại cứ quay lại đến phát thèm.

  1. Bánh mỳ Như Lan – hàng bánh mỳ gắn liền với từ tuổi thơ đến giờ của mình. Ngày xưa, thỉnh thoảng mẹ mua cho cái là sung sướng lắm. Bánh mỳ Như Lan (giờ gọi là Hương Lan, hình như do Như Lan bị ăn cắp nhiều quá), không chỉ đặc biệt ở nhân bánh mà còn ở vỏ bánh. Hẳn là nổi tiếng đến độ, cứ vỏ bánh nào làm theo dạng giống như ở đây đều gọi là vỏ bánh Như Lan cả. Rồi nhân bánh thì đủ loại, từ 10k đến 25k giá nào nhân đó, từ pate, giò, chả, giăm bông, ruốc, v.v. Tất cả những loại nhân truyền thống của bánh mỳ VN ở đây đều có. Pate của Như Lan khá dễ ăn, không quá nặng mùi, thêm một tí tương ớt, sốt gì đó của cửa hàng, cắn một miếng thấy thật “moisture”. Chả mấy khi ăn mà thấy bị cứng hoặc khô quá cả. Ngày xưa ít tiền, toàn gọi loại rẻ nhất, sau có thêm tí tiền thì đủ khả năng ăn loại nhân nhiều hơn; nhưng sau rồi, thì hẳn là sẽ ăn hai cái 10k thay vì ăn 1 cái 20k vì ăn cái 20k thấy nhân nhiều loại quá, vị không rõ ràng cứ lẫn lộn vào nhau, ăn cái 10k ít nhân thôi, chủ yếu là pate và chả, thế là đủ thấy thỏa mãn rồi. Hồi làm ở Daewoo, buổi trưa đi bộ qua đường làm cái bánh mỳ, về gặm, lăn ra ghế ở phòng mẹ ngủ, thật là phê. Giờ lâu lâu đi qua là cơ chế tự động kích hoạt những hình dung về bánh mỳ, thỉnh thoảng không cầm lòng được là phi vào làm một cái cho bõ thèm.
  2. Bánh mỳ Chả Cá – hàng bánh mỳ gắn liền với tuổi thơ người khác. Vì nghe bảo là từ lâu lắm rồi, ngày đứa bằng tuổi mình đi học cấp 2 gì đó đã bán rồi. Hàng này nổi tiếng, lúc nào cũng nằm trong danh sách hàng bánh mỳ cần phải thử trên internet. Thế mà nghe danh mãi rồi có hôm chiều đi lượn trong phố mới tạt vào ăn thử. Hàng này thì không có nhiều lựa chọn ngoài bánh mỳ pate. Đơn giản, với bánh mỳ, pate, thêm một ít hành khô và rau mùi mà cũng đủ thỏa mãn độ thèm bánh mỳ mỗi lần xế chiều của mình. Mà cũng vì thế mới nhận ra, sao rau mùi lại có thể hợp với pate đến vậy. Pate của hàng cũng không nặng mùi, nặng vị, nên với mình là ổn. Hàng còn bán cả pate mang về, nhưng chỉ bán nửa cân một. Hức, nói đến lại thấy thèm. (giờ hàng chuyển lùi lại chỗ ngày xưa 1 tẹo, có nhiều loại nhân hơn, nhưng không biết có đổi chủ không nữa, hôm rồi ăn, thấy vỏ bánh hơi bị “đau mồm”).
  3. Bánh mỳ 118 Phố Huế – Hàng bánh mỳ mình thử lần đầu gần đây nhất. Ban đầu nghe bảo là còn ngon hơn cả ở Chả Cá nên nhất quyết là phải thử. Thế mà quá tam 3 bận, lần thứ 3 đi qua mới được thử miếng bánh mỳ. Nhìn miếng pate lớn để trên khay để bác bán hàng mỗi lần sẽ sắt thành miếng mỏng hơn, vèo phát cho vào cái bánh mỳ vừa lấy từ lò làm nóng ngay trước mặt. Quy trình bao gồm trả tiền –> bơ – pate – chả – xúc xích (loại xúc xích đặc trưng của các hàng bánh mỳ, có vỏ màu đo đỏ chứ không phải xúc xích đức việt) – rồi bác bán hàng lấy 1 tờ giấy, một túi ni lon đặt kèm ở bàn bên cạnh, người mua tự cho thêm muối hoặc tương ớt, tự cho thêm, tự cho vào túi. Kể thì cảm giác có phần hơi bị chảnh. Bánh mỳ thì ngon, nhưng hôm đó không thêm muối, không thêm ớt nên có phần hơi nhạt. Lần sau thử lại, mình gọi độc cái pate không, chả thêm thịt thà gì, thế mà lại ngon.
  4. Bánh mỳ chả 20 Lê Đại Hành – lại thêm một trong những hàng thuộc danh sách cần phải thử ở Hà Nội. Nghe danh mãi, hôm than vãn với ông đồng nghiệp ở công ty, ông bảo, oh, tao ăn suốt. Tiện thể được đà bảo, thế hôm nào mua em ăn thử đê. Bẵng đi một thời gian, thế mà có hôm ông ý ăn rồi mua cho thật. Phải cái là ăn sáng mất rồi, cái bánh mỳ thơm lừng cứ để ở bên cạnh gây ức chế. Để suốt từ sáng đến gần trưa mới lôi ra ăn. Bánh không còn được “ròn” nhưng vị thì vẫn quá ổn. Vị chả ngon, đậm đà, thơm đúng kiểu bánh mỳ mỗi lần thèm trong tư tưởng. Sau lần đó, có cần xế chiều đi có việc ngang qua lại tạt vào làm cái bánh mỳ. Quầy hàng nhỏ, nằm ở ngay đầu ngõ Lê Đại Hành, bán từ giò, chả, chả cốm, gọi bánh là anh bán hàng mới lấy chả từ trong chiếc thúng được ủ chặt, thái miếng to bản, cho vào bánh nóng, thêm ít mayo, tương ớt. Trời, chả còn nóng hổi, mùi thơm phức, cắn phát mà sung sướng ngập tràn. Bánh mỳ ở đây rẻ, 22k, ăn xong no lè vì nhiều thịt. Có hôm ông đồng nghiệp lại mua cho, để suýt quên, cuối giờ chiều mới lôi ra, quay lại lò vi sóng cho bánh nóng mà vẫn không thấy mất đi phần nào sự sung sướng của tầm 5h chiều được gặp cái bánh mỳ.
  5. Bánh mỳ thịt quay Lý Quốc Sư – chẳng phải hàng nổi tiếng gì, nằm trong một cái ngõ nhỏ nhỏ bên cạnh hàng bánh gối hoành tráng. Tạt vào đây vào mỗi bữa trưa vì đứa cùng làm lên cơn thèm bánh mỳ. Thịt quay ở đây cũng không bị quá mỡ, vị cũng đậm, ăn vào cái tầm trưa trưa đói đói thì cũng thỏa lòng.

Viết vào cái tầm xế chiều, vừa viết vừa thèm, hôm viết xong 1 nửa đã lại phải tạt qua Phố Huế =)) làm một cái cho bõ.

Hanoi, tháng 11 mặc áo cộc tay ra đường

Bẹt

Còn ai ăn Bánh mì nóng “ròn” (#2)

Thế quái nào mà cái post về bánh mỳ lại là post có nhiều view mất (mặc dù vẫn chỉ vỏn vẹn con số khiêm tốn đâu đâu). Thế mới thấy sức mạnh của bánh mỳ thật là kinh khủng trong thời gian gần đây. Lâu rồi cũng không đi thử bánh mỳ nữa, chỉ ăn vài hàng quen nên còn sót lại một ít, ghi ra nốt. (part 1 xưa cũ ở đây)

1. Bami house – Quang Trung

Hàng này nổi tiếng bánh mỳ chân gà, đựng trong thố, chấm chấm với bánh mỳ, thế mà chưa thử bao giờ, vì vốn chả thích chân gà. Vào đây mình hay gọi bánh mỳ thịt heo quay. Vỏ bánh ok, không quá “ròn” làm đau mồm, cũng không quá ỉu. Nhân thịt heo cũng tương đối đậm đà vì có sốt. Chỉ có cái mình không hay ăn rau sống, nên nhiều lúc cắn hoài mới thấy đến nhân. Nước sốt nhiều hôm “đậm đà” quá mà thành ra “chan chứa” nên ăn hơi vất vả tẹo. Thịt heo quay thỉnh thoảng cũng hơi nhiều mỡ nữa. Nhưng dù sao lâu lâu đổi vị cũng ok.

2. Bánh mỳ Master chef – cả một series google ra ngay

Hồi đầu mới ra, mình hào hứng lắm, có hôm phi xe ngược đường để được thử cái hương vị Master chef do bị mê mẩn Master Chef US. Kể ra thì được cái là menu rất chi là lạ, không phải hàng nào cũng có. Lần đầu tiên, order bánh mỳ tôm sa tế, cơ mà được có 3 con tôm + rất nhiều mốc nhĩ. Vị thì chủ yếu được tạo ra từ sốt nhiều hơn là ngấm vào tôm. Mộc nhĩ thì cắt hơi nhỏ, nên thấy cứ vụn vụn khó ăn. Ăn xong thì bị đầy bụng, không rõ là do bánh hay do ăn nhanh quá. 35k nhưng cảm giác không thỏa mãn bằng 25k bánh mỳ nơi khác. Lần thứ 2 order gà thì phải, nhưng cũng không để lại ấn tượng gì, chỉ kết luận là thôi, lần sau không thử nữa. Cũng lâu rồi chưa dám thử lại không biết giờ có gì hấp dẫn hơn không.

3. Bánh mỳ Fresh Garden

Buổi trưa đi ngan qua Fresh Garden Tràng Tiền, thấy có biển bánh mỳ cũng tạt vào ăn thử. Kể ra thì bánh cũng to, 25k nên coi là “có giá trị kinh tế”. Hôm đó gọi thịt gà, chủ yếu là thịt ức nên hơi dai, nhiều khi không cắn được phải ăn luôn miếng thịt to, và có vị của thịt muối. Nhưng rồi cũng không fancy lắm, nên chưa quay lại lần nào.

4. I bánh mì

Chả hiểu nghe từ ai nhưng mình cứ nghĩ đến I bánh mì là thấy không ngon mà đắt, thấy hàng mở ở Điện Biên Phủ, chưa đông khách lắm, nên mãi sau này mở thêm một cái ở gần công ty nên mình mới thử. Điểm mạnh menu nhiều lựa chọn nhân có bò, gà, lợn, jambon đủ cả, bánh mì thì cũng dăm bảy luôn: dài, ngắn, vuông tròn đều có, thậm chí còn có cả bánh mì tinh than tre (dạo này cái này hot, bánh gì cũng cho vào được, bánh có cái này thì đều đen sì cả). Lần đầu thử xá xíu (các bạn ý gọi là Hồng Kong thì phải) vì nhìn trong khay thấy thịt có vẻ mềm, mọng. 35k bánh + 5k upgrade lên bánh tinh than là loại rẻ nhất, nhưng bánh ra khá to, ăn hết cũng no tương đối nên cũng không quá đắt. Vỏ bánh làm theo bánh mì baguette nhưng không quá cứng và đặc, rắc tí vừng, thỉnh thoảng thấy có vị cũng hay hay. Nhân cũng không ít, bánh mềm, và có vị ổn. Vài lần sau thử bò hay gì đó nhưng rồi kết luận, chắc Hongkong vẫn ổn hơn cả. Thấy bảo panini thì không ngon…

Dạo này Hà Nội như kiểu bùng nổ bánh mỳ, đâu cũng thấy có đòn gánh, ba miền, bamiking kể không xuể, mình thì ngày càng lười, toàn tìm đến nơi quen.

Hanoi, đêm qua có mưa to…

Bẹt