#truyennghe 1

Thi thoảng mình hay thắc mắc “nghề” của mình là gì? Mình sẽ gắn bó với “nghề” này được bao lâu. Những lúc ấy, mình hay nghĩ về vài “người lạ” với “nghề” của họ.

  1. Đường mình đi làm có một đoạn đường lúc nào cũng có hai ông thợ sửa khóa ngồi. Đồ nghề cũng chả có nhiều nhặn gì, một chiếc hòm gỗ, chăng một xâu chìa khóa, ngồi cách nhau vài mét. Một ông nhìn tướng tá chảm mấy hiền lành, lúc nào cũng áo sơ mi, quần kaki, giày thể thao nhưng đặc biệt nhất là khi nào cũng có cái đài, bật nhạc đỏ. Ngày trước thì cái đài kiểu cát xét nhỏ nhỏ, sau ông đầu tư hẳn cái loa to, nhạc bật át cả tiếng loa phường. Ông còn lại mặt mũi cũng không hiền lành hơn, ngồi trên hiên của một căn nhà mặt phố. Mình đi làm chả mấy khi thấy hai ông có khách, nhưng mấy năm giời, ngày nào cũng thấy hai ông ở đó, nhạc vẫn bật, người vẫn đi.
  2. Từ ngày nhà mình chuyển về đây (cỡ 20 năm trước) thì ở bên chợ đã thấy có ông bán nộm. Chỗ ngồi của ông có thể thay đổi từ bên này cổng chợ, sang bên kia, hoặc vỉa hè nơi khác nhưng lúc nào cũng là một chiếc bàn dài, ghế phía trước, trên có một đĩa “núi” đu đủ trắng, điểm cà rốt vàng, bò khô, lá lách (cái này mới biết) và một “chậu” bánh bột lọc. Nghe bảo ông bán ở đây từ hồi anh trai của bạn con em (hơn mình 3 tuổi) còn đang học cấp hai. Ông giờ nhìn có vẻ gầy hơn trước, cũng có già đi nhưng hàng nộm vẫn vậy. Hôm nọ mới ăn thử lần đầu tiên thì con trai ông đã lớn lắm rồi.
  3. Cả cái chợ có nhiều quầy thuốc tây nho nhỏ, người bán thì cũng chả hiểu có đủ bằng cấp, giấy phép không nhưng chả hiểu sao mẹ cứ hay mua của một cô ở đó. Không rõ cô học thật hay làm dần rồi quen nhưng hỏi han các thứ thấy trả lời cũng đầy đủ lắm. Mua thuốc của cô từ hồi cô chưa lấy chồng, đến lúc cô có hai con. Thế mà bẵng đi một thời gian, chuyển sang mua hàng thuốc gần nhà vì tiện, thấy quầy thuốc của cô chuyển sang bán thứ khác, còn cô ra vỉa hè bán bánh giò, tào phớ. Bỗng dưng đổi “nghề”.

Hanoi, chờ mãi cũng có cơn mưa, ngập sân cơ đấy

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở cái hàng bán quạt cũ lắm ở góc Hàng Gà, chắc tuổi nghề cao lắm. [By Nikon, in film]

Vụn vặt – của “người lớn”

1.1. “Này, tao thực sự chán cái kiểu hẹn hò của con kia rồi đấy nhé. Hôm rồi nó cho tao ngồi chờ 1 tiếng đồng hồ. Tao lang thang mãi, ngồi uống suýt hết cái menu của quán mà chả thấy mặt mũi nó đâu. Nó ra muộn còn không thèm tự động báo cho tao biết. Tao chờ không nổi, tao gọi thì nó mới báo chưa đến kịp. Tao điên quá, tao chửi nó luôn. Bạn bè lâu ngày, tao thấy dạo này nó stress, nên thấy nó hẹn, tao cũng muốn ra buôn dưa lê cho nó xả bớt. Thế mà nó có coi trọng gì tao đâu. Tao nói thật, tao chả phải đứa rảnh rỗi, cũng chả phải cấp dưới của nó mà để bỏ thời gian phung phí như thế.”

1.2. “Hôm rồi tao bị con kia chửi mày ạ. Bao lâu không gặp nó, hôm đó vừa tiện tao gọi nó ra cafe, xong thì bị đối tác giữ lại ăn tối, không sao đứng lên được. Tao tưởng nó hiểu cho công việc của tao. Mà nó thế tao buồn quá. Quý mến nhau, tao tưởng có muộn cũng gặp nhau một chút. Ai ngờ”.

2.1. “Dear mọi người, xin thông báo tớ và bạn xyz đã không còn hợp tác làm ăn với nhau nữa. Tớ rất shock khi bị người bạn 10 năm của mình cướp mất việc kinh doanh cả hai cùng xây dựng. Tớ cũng rất buồn, rất ăn năn không biết phải làm sao, tớ định im lặng nhưng công việc kinh doanh mà tớ từng gắn tên tuổi mình vào đó, tớ không muốn nó bị sử dụng mà không kiểm soát được chất lượng của nó nữa, nên tớ quyết định công khai việc này.”

2.2. “Dear mọi người, hẳn mọi người cũng đã nghe về việc abc nói mình cướp công việc kinh doanh của bạn ấy. Mình không muốn nhắc lại chuyện này vì có những mâu thuẫn nội bộ trong nhóm. Nhưng mình xin cam đoan công việc của kinh doanh mình đang quản lý có đầy đủ giấy tờ chứng nhận chất lượng, nguồn gốc hàng hóa.”

Ôi, nghe chuyện của người mà thấy càng lớn càng thấy các mối quan hệ thật là loằng ngoằng phức tạp, con người thay đổi, quan điểm khác biệt, thông tin thì nhiều, người để tin thì ít. Thôi thì lắm lúc chọn sống bằng niềm tin khéo lại vui.

Cơ mà có lúc hơi bị “mất niềm tin” nhá, như sau khi cây chanh vừa trồng được 2 hôm bị nhổ trộm. 😦

Hanoi, tháng 4 là lời nói dối của em (cho có tí xu hướng)

Bẹt

(c) Ảnh chụp bình loa kèn của năm nay, 1 tuần mới nở [by Nokia, no filter]

Chuyện cô gái #3 – Khóc nơi công sở

Lâu lâu tôi mở mấy thứ vụn vặt tôi ghi chép hàng ngày ra đọc, hôm nay thấy cái này, lại muốn post lại đâu đó, những câu chuyện tôi ghi lại bằng cách hiểu và giọng văn của mình.

1. “Ngày xưa ở công ty cũ, có hôm tao vừa làm vừa khóc mày ạ. Ngồi làm mãi mà không ra, nghĩ mãi mà không hiểu, làm đi làm lại. Mọi người về hết, chả còn ai để hỏi, thế là tao khóc. Lúc đấy chỉ ước có anh chị nào bảo mình một cái gì đó, cho mình hỏi thôi cũng được.”

2. “Hôm vừa rồi tao lại phải vào nhà vệ sinh khóc mày ạ. Sếp về bảo, thôi em không phải cố, em về đi, mà tao thấy sao sao cứ ngồi lại. Mọi người xunh quanh về hết, tối muộn, vừa đói vừa muốn về nhà mà việc vẫn còn. Tự dưng nước mắt nó lại trào ra. Tao cũng chả hiểu nếu lúc đó có ai ở cạnh thì có đỡ hơn không. Khóc xong, ra rửa mặt, mắt ráo hoảnh lại vào làm tiếp. Thấy nhục nhục.”

3. “Hôm nay đi về mà tao vừa đi, vừa nghĩ, rồi vừa khóc mày ạ. Vẫn biết sếp là thế, vẫn nghe nói là thế, vẫn cảm thấy là thế mà hôm nay sếp cho tao một cú. Cảm giác như bị ghẻ lạnh, lời nói của mình không có trọng lượng. Và tệ nhất là tao thấy bất công ý. Làm việc như trâu xong sếp ở cao quá, xa quá lại cho một câu bâng quơ, “có vẻ không như xưa”. Chẳng biết nói sao luôn ý. Tao nghĩ rồi, lần này anh mất tao thật rồi, tao thấy chả còn gì để tin tưởng nữa.”

Mỗi câu chuyện được kể cho tôi vào từng khoảng thời gian khác nhau nhưng ngày xưa, nghe các cô gái của tôi kể chuyện, tôi còn đáp lại: “Thật á? Sao phải khóc?”. Giờ tôi thấy chắc tôi hiểu được phần nào. Cứng rắn ra sao, thông minh cỡ nào, lương cao hay thấp, rồi cũng có lúc khóc vì vô vọng, vì tủi, vì ức. Nhưng các cô gái của tôi sẽ lớn, và hi vọng họ chọn con đường nào cũng sẽ thành công theo nghĩa riêng của nó.

Hanoi, rét đầu mùa, thà lạnh ở ngoài tay còn hơn lạnh ở trong lòng

Bẹt

(c) Ảnh chụp trong một chuyến “công sở bay bổng” [by Nokia, no filter]