Mùi hương #2 – Ngày của mùa thu

[English translation at the end – Day of the fall]

Hà Nội giữa tháng 11 mà ngoài trời có lúc vẫn lên đến hơn ba chục độ xê. Cảm giác mùa thu đi đâu mất, tự dưng nhớ lại ngày mới chớm lạnh, được hít hà cái mùi hương mùa thu, lại lẩm bẩm nghĩ ra cái này.

  1. Hương đầu là hương của sáng sớm đi làm, nắng nhạt xuyên qua làn sương mỏng, hít hà mùi có mới cắt, lành lạnh nhưng tươi mới lại kỳ.
  2. Hương giữ là hương của buổi trưa lang thang, nắng qua kẽ lá, chợt đi ngang qua gánh hàng ven đường. Cô bán hàng thúng múng, miệt mài gọt để mùi cóc chín vương trên không khí. Một mùi hương “chua chua nhưng ngòn ngọt”, cô gái nào hít hà mùi này xong chắc cũng chảy nước miếng.
  3. Hương cuối đương nhiên là hương của hoa sữa mỗi buổi tối đi làm về. Nhưng không phải hương quá nồng (khiến người ta phải chặt bớt) của con phố hàng dài hoa sữa, mà của những con đường tìm hoài không thấy cây đâu, chỉ có mùi hương hương cứ theo gió bay trong không khí.

Đấy, một mùi hương khác từ Hà Nội của tôi Fresh – Fruity – Flora như thế. Nghĩ xong rồi lại tưởng tượng đến ngày xịt xịt tí, mặc áo len, quàng khăn ấm, phi ra đường, ngồi buôn dưa lê, uống café trứng…

Hanoi, đó gần 20/11 mà ngoài đường lắm chị mặc áo hai dây
Bẹt

(c) Ảnh chụp cây nhà trồng, bao lâu mới có hoa [by Sony, no filter]

[Hanoi is at the middle of November, though the summer heat still remains at the city. The fall just came by then disappeared without saying goodbye. Sometimes, recalling the feeling of the first days of fall, the scent of those chill days is so nice:

  1. Base note: scent of early morning, riding the motorbike to work. The atmosphere covered by the fragile sunshine through a thin dew, filled with freshly-cut grasses – crisp and fresh.
  2. Heart note: scent of a wander noon, sunshine through the leaves dancing on the pavement in the wind music. Passing by a fruit vendor, the small woman immersed herself in peeling ambarella and let the smell of ripen fruit filling the surrounding air. The typical scent of sweetness and sourness from ambaralle can make any girl’s mouth watering.
  3. Top note: of course, the scent that any one can remember about fall in Hanoi, the milkwood pine blossom every night on my way home. The scent should not be too tense (like the whole street with that trees), just a tender scent that make you look around, finding that tree but found nothing, just the feeling merging in the chill wind.

So, that’s my Green – Fruity – Flora fragrance from my Hanoi. Just think of it makes me want to put it on, then wear my scarf, head to the street with cool breeze and final touch is a endless gossip with my friends beside a cup of egg-coffee.]

Advertisements

Chuyến này đi…bão ào về

Hình như chưa có chuyến đi công tác nào của tôi mà mọi thứ về logistics lại diễn ra gấp gáp như chuyến này, 11h được lệnh đi, và 18h ra sân bay. Đang mùa cao điểm đến cái sự đặt vé thôi mà cũng lắm gian nan: “Ôi chị ơi hết vé rồi, còn hạng thương gia rôi”; “ôi chị ơi còn 1 seats này” và 14h tôi mới biết mình có vé để bay. Đặt được chuyến đi rồi lại hối hả đặt chuyến về, đặt khách sạn, lấy tạm ứng, rồi tài liệu, mọi thứ ào đến để nhanh chóng, để rồi phi về nhà thấy mẹ và em đang hì hụi gấp đồ cho mình vì trưa gọi điện về thất thanh báo: tối con đi công tác.

Trước khi lên sân bay mọi thứ ào đến như cơn bão đổ bộ vào miền Bắc đúng ngày hôm đó, đường ra sân bay mịt mù nước mưa, và sét đánh đùng đoàng, lẩm bẩm bảo bão thế này không biết bay nổi không.

Checked in, yên vị được một lúc thì nghe thông báo delay từ sân bay, sét vẫn tiếp tục làm sáng bầu trời bên ngoài. Lần 1 delay 2 tiếng, lần 2 delay thêm 1 tiếng nữa làm mình phải ngồi nghe bạn đằng sau nói chuyện thế này: (1): Anh đi học bổng chính phủ ạ? (2): Uh, anh đi 322; (1) Ôi thế anh phải là thủ khoa ạ? (2) Không, anh chỉ là á khoa thôi. Anh đi học bên Pháp nhưng nghĩ là phải đi làm chứ học mãi không có kinh nghiệm không làm được gì em ạ. Anh vào công ty thời thử việc làm vất làm, không sướng như thập tập, người ta cần người làm được việc mà. Nói chung đi học là thế, làm thì phải … [thế nọ] [thế kia]. Mình nghe loáng thoáng mà bụng nghĩ, chắc anh này phải kinh nghiệm đầy mình, cỡ đầu 8x, thế mà: (1) oh thế anh sinh năm 93 ạ? (2) Không anh sinh năm 91, anh đi du học muộn 2 năm…. Ôi trời, dạo này các em 9x đúng là tạo nhiều thứ áp lực mà, nào thủ khoa, rồi á khoa, rồi học này, rồi học ạ, chị già 8x ngồi nghe mà hãi quá.

Boarding, hình như sau 2 lần delay 3 tiếng hãng hàng không sợ KH la ó, nên cho boarding, boarding xong phát hiện ra máy bay 1 nửa là Tàu, 1 nửa là bà mẹ và trẻ em. Hoặc sẽ có tiếng xì xồ này nọ,, hoặc sẽ có: chị ơi em thay bỉm ở đây được không? hoặc con, ngồi im, không được nghịch. Và cỡ 3 tiếng tiếp theo, với 1 tiếng ngồi dưới mặt đất, tiếp tục là những rung lắc ghế của thằng cu ngồi sau, tiếng đập giá để tay, những câu chuyện dê đen dê trắng và cái sự gà gật không thể ngủ nổi.

Hạ cánh lúc 2h sáng ở Nha Trang mà lòng thở phào được nửa cái.

Chuyến bay về ít nhất khoản trước boarding không đến nỗi tệ, nhưng sân bay Nha Trang chắc là cái sân bay ồn ào nhất từ trước đến giờ, tôi hầu như không nghe nổi đài phát thanh đang nói cái gì. Lên máy bay, có một cô phải chuyển vali lên chỗ để hành lý, cái vali to, tôi ngồi xuống yên vị, thắt dây an toàn, chờ xem có anh trai nào giúp cô không, thế mà có 1 anh, đứng đằng sau không có dấu hiệu sẽ giúp, vì anh còn bận “XIN ĐỔI CHỖ ĐỂ ĐƯỢC NGỒI GẦN CỬA SỔ”, thế là mình đành đứng dậy đỡ cô 1 tẹo, khi cô đã kịp loay hoay gần xong công việc, xin lỗi cô. Anh XIN ĐỖI CHỖ vẫn tiếp tục cái điệp khúc “Chị đổi cho em một tí, em xem một tí thôi” cho đến 2/3 chuyến bay, tôi mà ngồi gần cửa sổ, chắc sẽ bảo anh “Anh ơi, em đổi chỗ cho anh để anh im lặng một tí được không?”. Chuyến trước ồn ào của trẻ con, chuyến này lại là những ồn ào kiểu khác: Tiếng tiếp viên: “ANh ơi, anh ngồi xuống đi ạ” lặp đi lặp lại 3 – 4 lần gì đó vì trong lúc cất cánh, một số người chắc buồn chân muốn đi lại; là tiếng Tường thuật trực tiếp chuyến bay: “Ôi, nó đang lùi, ồ nó đang giữ côn chờ lệnh cất cánh, ôi nó bay rồi, ô sao nó bay thấp thế nhỉ, chắc là để tránh cái máy bay khác, đấy bảo rồi mà tránh máy bay; bây giờ chắc bay qua Đà Nẵng rồi; giờ vừa qua Hải Hậu….” và cứ thế 1 nhóm người cứ nói qua nói lại với nhau giữa các hàng ghế.

Chẹp, chuyến này đi đúng là bão về mà. Thế mà Nha Trang chào mình sau 2 năm trở lại với sự đông đúc không mấy dễ chịu. Và chợt thấy rằng, cái gì cũng có sự đối lập của nó. Như việc bề ngoài đầy hào nhoáng của những khách sạng 5 -6 sao với những khu văn phòng, con người làm việc đằng sau nó; như việc người ta bỏ 600k đi cáp treo trên đầu những chiếc ghe, thuyền xuôi ngược kiếm ăn; hay việc mang tiếng đi hàng không “giá đắt” mà người ngồi nhắn tin, kẻ muốn đi lại vì cuồng chân. Cũng thiệt là…

Từ Nha Trang về Hà Nội, và cái ảnh chụp biển đầu tiên là được chụp từ nhà ăn khách sạn, qua 1 lớp kính, chấm hết

Bẹt

(c) Ảnh chụp ở Nha Trang, qua kính cửa sổ [by Nokia, no filter]

Mùi hương #2 – Mùi của mùa hè

Vài ngày lăn lóc ở nhà nay đi làm lại, trên đường về chạy cơn mưa tự dưng lại nghĩ vẩn vơ, nếu tạo một mùi hương của mùa hè, mình sẽ có những gì? Lơ bơ cả đoạn đường rồi về nhà tủm tỉm với kết quả như sau:

1. Hương đầu: chọn hương của hoa sen, không cần phải đậm đặc sâu sắc, mà chỉ cần thoảng thoảng như buổi sớm tinh sạch dậy tránh mặt trời, bước lạc [cho oai] vào hồ sen, chợt thấy không khí như dịu lại, ngực căng tràn hơn. Đó sẽ là mùi của hoa sen, của lá sen của hồ sen đầy nước.

2. Hương giữa: chọn một mùi hương chả ai làm nước hoa bao giờ, mùi của quả – Sấu. Là mùi của những ngón tay sau khi gọt sấu, thơm tho, mát lành, hơi chua chua nữa. Là mùi của con đường đầy lá sâu và bóng râm sung sướng của những buổi đi làm về.

3. Và hương cuối: chọn hương của cơn giông buổi chiều muộn. Là mùi của gió, của lá cây, của bụi, là mùi của đất ẩm trước cơn mưa, và mùi của cơn mưa rào xối xả đầy sảng khoái. Là mùi của sự nhẹ nhõm khi chạy được cơn mưa về nhà, lăn kềnh ra ghế, ngắm những giọt mưa, nghe tiếng mưa và hít hà mùi mưa.

Đấy một mùi hương Floral – Fruity – Aquatic của mùa hè, chắc chả ai thèm làm, nhưng nếu có chắc mình cũng mua thử xem sao. Chợt nhớ đến cách đây lâu rồi, từ khi mùa hè chưa sang, có người còn lâu hơn thế mới ngồi gần, chợt nhận ra, mùi hương quen trước, rồi tự nhủ, à cũng có lúc mình quên mất đã có lúc có mùi “quyến rũ” thế ở gần….

Hanoi, chiều nay có giông mà hổng có mưa

Bẹt

Giao thông và cái sự bình đẳng

1. Chẳng là sáng nay đi làm, trong khi bị kẹt, đứng giữa 1 cái ngã tư không thể nhúc nhích lại thành ra có thời gian nhìn ngó mọi người. Một cô, cũng không còn trẻ trung gì lắm, đi SH, phi từ đường trên xuống, giữa ngã tư, mặc mọi người đều đang di chuyển theo hướng vuông góc của cô, vừa đi cô vừa nói “em ơi, cho chị đi nhờ tí” và cứ thế cắt ngang dòng người. Thế rồi, một chú đi tạt ngang đuôi xe cô, đứt mất nửa quả bầu treo lủng lẳng phía sau, rơi xuống đất. Cô lên tiếng “anh ơi, anh dừng xe nhặt cho em đi. Ơ kìa, anh ơi …” và trong khi cô tiếp tục anh ơi, thì chú đã đi thẳng theo dòng người đó. Cô bực mình dừng xe xuống nhặt nửa quả bầu, mồm không khỏi lẩm bẩm “đàn ông con giai gì mà…”. Ơ hay nhỉ, cái gì người ta cũng lôi giới tính cả nhau vào để lẩm bẩm được. Nhưng mà chú kia thì chắc tư duy về “bình đẳng giới” tốt lắm, nên chú chẳng quan tâm chuyện chú là đàn ông, cô là đàn bà, chú kệ, chú cứ đi việc của chú thôi. Đàn ông thì sao chứ.

2. Rằng thì là, hôm nọ trước cửa nhà mình có con đường nhỏ, con đường nhỏ chỉ đủ 1 ô tô đi thôi, nếu 2 cái đi ngược chiều thì chỉ còn nước 1 cái lùi, 1 cái tiến. Thế mà hôm rồi lại có những 3 cái trên cùng con đường ấy. Đang hì hụi lau nhà, nghe to tiếng, mình hóng hớt phi thẳng ra cửa sổ đứng nhìn, thấy 2 cái ô tô đang “đối đầu nhau trên con đường nhỏ” và 1 cái lút cút phía sau chờ 2 thằng kia tự giải quyết trước. Chẳng hiểu bản năng thế nào, liếc ngay xem mấy quả xe đấy là gì, hóa ra toàn Mecedes (mặc dù chả biết dòng nào với dòng nào). Chú đi con Mec trắng, cô đi con Mec đen và 1 con Mec đen ngay sau chót. Chú từ đường chính rẽ vào, cô từ đường nhỏ đi ra. Cả hai nhất quyết không chịu nhường, chú thì “tôi đứng ngoài kia chờ lâu lắm rồi mới vào được”. Cô thì “anh đàn ông con trai mà thế à, chẳng nhường gì cả”. Chú “Tôi không biết, tôi chờ lâu lắm rồi”. Cô chẳng nhường, chú cũng chẳng tha, chú để xe đấy ra 1 góc đứng. Con Mec đen đằng sau chót thấy sự tình chẳng sáng sủa gì đã lùi ra đi đường vòng, và nó là cái thoát khỏi cái nút đầu tiên. Thấy chú chẳng có vẻ gì sẽ nhường, cô quyết định quay đầu, và cũng dừng chặn xe chú. Chú thấy thế, trong lúc cô đang loay hoay quay đầu ở con đường nhỏ, chú phóng xe đi đường vào đên sân, cô quay đầu xong thì chú cũng đã biến mất. Cô lại đành lẩm bẩm “đàn ông con trai gì mà …” . Con em mình thì đứng trên hóng hớt, quay sang bôi 1 câu, “ô hay nhỉ, sao người ta lại cứ lôi cái chuyện giới tính ra để mắng nhau nhỉ”. Mình thì chỉ nghĩ, ơ con em mình được, tư duy bình đẳng giới thế chứ lị. Cơ mà giả sử hôm nay không phải 3 con Mec, mà có 1 con morning, chắc ngoài cái sự giới tính, còn có cái sự khác bị mang ra chửi bới.

3. Kể ra thì ở VN, khéo đi đường lại thể hiện được cái sự bình đẳng ở cấp độ cao ý chứ. Ví như: ô tô cũng như xe máy, cứ đường là đi, chẳng cần biết đường nào của anh, đường nào của chú. Rồi thì ô tô, xe máy được đi dưới lòng đường, người đi bộ chắc cũng muốn đòi “bình đẳng” cũng phi xuống đường để đi. Không thì chú vượt đèn đỏ, phi vỉa hè, chả nhẽ anh lại không được thế. Mà những lúc tắc đường thì xe thường dân, hay xe cán bộ, thì cũng chỉ đứng giữa đám đông đấy mà chờ thôi (trừ phi bác nào có trực thăng đến cứu).

Ngẫm lại âu cũng là cái “sự bình đẳng” tương đối trong một xã hội sống bầy đàn.

Hà Nội, hôm nay mất 10 phút để đi 500m

Bẹt

Người con gái hút thuốc

Về cơ bản, mình ghét thuốc lá dù là gái hay giai hút. Có hại mà, nên ghét. Nhưng có một điều mình phải công nhận, vào một vài thời điểm, đối với một vài người, trong một vài tấm ảnh, điếu thuốc và khói thuốc là một “phụ kiện” hoàn hảo mang lại cảm giác quyến rũ vô cùng.

1. Châm thuốc – không hiểu sao mình cứ hình dung ra một dáng vẻ rất quyến rũ, đầy tính biểu tượng của nỗi buồn, sự cô đơn, cái lạnh như hình dáng người con gái là hình ảnh biểu tượng của nữ tính đối với mình là hình dáng người con gái ngồi đeo đôi hoa tai ngọc trai. (anw không liên quan  cho lắm nhưng nó nằm trong mạch suy nghĩ). 

2. Cầm điếu thuốc – có vài người có dáng cầm điều thuốc rất đẹp, đầy khí chất, tự tin và thoải mái, vài người đó mình chẳng nhớ mặt, chẳng nhớ tên chỉ nhớ rằng họ khiến mình có lúc cũng tập cầm điều thuốc. Hình ảnh người ta cầm điếu thuốc lại khiến mình liên tương đến người con gái đang tô son, một màu son đỏ chói lọi, nóng bỏng, một biểu tượng khác của “tính nữ” đầy quyền lực.

3. Khói thuốc – có những tầm ảnh đen trắng, trong đó một người con gái mặc trên mình một chiếc sơ mi trắng rộng (như các em gái mặc mốt giấu quần), trong một khung cảnh có những tầm rèm cửa thưa màu trắng, lan can sắt màu đen, rồi một phụ kiện cuối cùng là làn khói thuốc. Ôi … Mà chẳng phải chỉ có những tấm ảnh người con gái, tấm ảnh có người con trai, không bóng lộn, mà bụi phủi, ánh mắt buồn, mơ màng trong khói thuốc. Ôi … Tự dưng nói đến khói thuốc, mình lại nghĩ có lẽ khói thuốc như hương nước hoa của người con gái, final touch cuối cùng trước khi bước ra ngoài, đầy tự tin và quyến rũ.

Hờ, lảm nhảm hồi cuối cùng quay trở lại điểm xuất phát, sự là đi ăn trưa có chị gái ngồi châm điếu thuốc làm không gian đang mát mẻ trở nên thật khó chịu, đã vậy chị cũng không xinh, nhìn chị cầm điếu thuốc cũng không đẹp mà có phần gượng gạo. Hừm… mất hết cả lãng mạn.

Hà Nội, hay là bị phê thuốc???

Bẹt

Vụn Vặt #2

Hôm nay lại quyết định trở thành một đứa lắm mồm xấu tính.

1. Mình mắc cái tật hay soi mói người khác. Vừa rồi, đi máy bay ngồi cùng với mấy gia đình trẻ, bố mẹ trẻ, con nhỏ xíu nhưng bố mẹ thì mở mồm ra là *bíp* nói chuyện thì loanh quanh luẩn quẩn nào đánh cho trận, bắn cho phát, có súng có dao. Haizz, thiết nghĩ trẻ con đang tuổi học theo, bố mẹ mà cứ thế thì một thế hệ như thế nào ra đời đây?

2. Được bữa nắng nóng đi mua tào phớ để ăn, mà gặp mấy em gái cấp 3 đi xe máy, một câu nói thì toàn *bíp**bíp**bíp*. Đến một đứa đã nghe bíp quen rồi như mình mà tự dưng thấy sởn da gà. Chẹp, mình già quá rồi thì phải.

3. Lâu lâu, thay vì thích một mình, mình thích cái cảm giác một mình giữa một đám đông gì đó, ví dụ như đi xem đá bóng với một đám con trai mở mồm ra là bíp, hay ngồi trên bãi biển, nhìn mấy anh giai bụng mỡ đá bóng, hay ngồi bãi biển, nhìn anh già uống rượu nói chuyện ba lăng nhăng. Nhiều lúc đấy là một sự một mình đầy đông đúc.

4. Tự dưng hôm nay lại thấy cuộc đời thật lắm bất công. Nỗ lực rồi nhưng đến khi nhìn lại có bao nhiêu đứa có khi chẳng cần nỗ lực nhiều mà h hoành tráng hơn mình cả tỷ lần. Đúng là con vua thì lại làm vua, con sãi nhà chùa lại quét lá đa. Mình vẫn quan niệm số phận là định sẵn và mọi nỗ lực của mình chỉ để thay đổi thân phận chứ không phải số phận. Anw, mình vẫn tự thấy thoải mái với những gì hiện tại.

5. Nhiều lúc mình thấy con trai những sợi dây nối thật là hay ho, ví như không đá bóng chân thì đá bóng tay, rồi thì rượu bia thịt chó. Nhiều lúc những sợi dây ấy tạo cho con trai những cơ hội gặp gỡ và làm quen một cách đơn giản. Ngẫm lại thì con gái cũng có như chuyện quần áo, làm đẹp, shopping, người yêu này nọ. Kể thì cũng nhiều nhưng mấy chốt ở chỗ mình lại không quen thuộc với loại dây ấy.

6. Mình có nên liều mình xông vào như chẳng có không nhỉ?

Hanoi, mát…vì ngồi trong điều hoà
Bẹt