Bánh mỳ, ăn mãi chưa thấy chán…

Khi chán những món bánh mỳ mới lạ, hoặc ngại không muốn thử cái mới nữa, nhắc đến bánh mỳ là hương vị của mấy món cũ lại cứ quay lại đến phát thèm.

  1. Bánh mỳ Như Lan – hàng bánh mỳ gắn liền với từ tuổi thơ đến giờ của mình. Ngày xưa, thỉnh thoảng mẹ mua cho cái là sung sướng lắm. Bánh mỳ Như Lan (giờ gọi là Hương Lan, hình như do Như Lan bị ăn cắp nhiều quá), không chỉ đặc biệt ở nhân bánh mà còn ở vỏ bánh. Hẳn là nổi tiếng đến độ, cứ vỏ bánh nào làm theo dạng giống như ở đây đều gọi là vỏ bánh Như Lan cả. Rồi nhân bánh thì đủ loại, từ 10k đến 25k giá nào nhân đó, từ pate, giò, chả, giăm bông, ruốc, v.v. Tất cả những loại nhân truyền thống của bánh mỳ VN ở đây đều có. Pate của Như Lan khá dễ ăn, không quá nặng mùi, thêm một tí tương ớt, sốt gì đó của cửa hàng, cắn một miếng thấy thật “moisture”. Chả mấy khi ăn mà thấy bị cứng hoặc khô quá cả. Ngày xưa ít tiền, toàn gọi loại rẻ nhất, sau có thêm tí tiền thì đủ khả năng ăn loại nhân nhiều hơn; nhưng sau rồi, thì hẳn là sẽ ăn hai cái 10k thay vì ăn 1 cái 20k vì ăn cái 20k thấy nhân nhiều loại quá, vị không rõ ràng cứ lẫn lộn vào nhau, ăn cái 10k ít nhân thôi, chủ yếu là pate và chả, thế là đủ thấy thỏa mãn rồi. Hồi làm ở Daewoo, buổi trưa đi bộ qua đường làm cái bánh mỳ, về gặm, lăn ra ghế ở phòng mẹ ngủ, thật là phê. Giờ lâu lâu đi qua là cơ chế tự động kích hoạt những hình dung về bánh mỳ, thỉnh thoảng không cầm lòng được là phi vào làm một cái cho bõ thèm.
  2. Bánh mỳ Chả Cá – hàng bánh mỳ gắn liền với tuổi thơ người khác. Vì nghe bảo là từ lâu lắm rồi, ngày đứa bằng tuổi mình đi học cấp 2 gì đó đã bán rồi. Hàng này nổi tiếng, lúc nào cũng nằm trong danh sách hàng bánh mỳ cần phải thử trên internet. Thế mà nghe danh mãi rồi có hôm chiều đi lượn trong phố mới tạt vào ăn thử. Hàng này thì không có nhiều lựa chọn ngoài bánh mỳ pate. Đơn giản, với bánh mỳ, pate, thêm một ít hành khô và rau mùi mà cũng đủ thỏa mãn độ thèm bánh mỳ mỗi lần xế chiều của mình. Mà cũng vì thế mới nhận ra, sao rau mùi lại có thể hợp với pate đến vậy. Pate của hàng cũng không nặng mùi, nặng vị, nên với mình là ổn. Hàng còn bán cả pate mang về, nhưng chỉ bán nửa cân một. Hức, nói đến lại thấy thèm. (giờ hàng chuyển lùi lại chỗ ngày xưa 1 tẹo, có nhiều loại nhân hơn, nhưng không biết có đổi chủ không nữa, hôm rồi ăn, thấy vỏ bánh hơi bị “đau mồm”).
  3. Bánh mỳ 118 Phố Huế – Hàng bánh mỳ mình thử lần đầu gần đây nhất. Ban đầu nghe bảo là còn ngon hơn cả ở Chả Cá nên nhất quyết là phải thử. Thế mà quá tam 3 bận, lần thứ 3 đi qua mới được thử miếng bánh mỳ. Nhìn miếng pate lớn để trên khay để bác bán hàng mỗi lần sẽ sắt thành miếng mỏng hơn, vèo phát cho vào cái bánh mỳ vừa lấy từ lò làm nóng ngay trước mặt. Quy trình bao gồm trả tiền –> bơ – pate – chả – xúc xích (loại xúc xích đặc trưng của các hàng bánh mỳ, có vỏ màu đo đỏ chứ không phải xúc xích đức việt) – rồi bác bán hàng lấy 1 tờ giấy, một túi ni lon đặt kèm ở bàn bên cạnh, người mua tự cho thêm muối hoặc tương ớt, tự cho thêm, tự cho vào túi. Kể thì cảm giác có phần hơi bị chảnh. Bánh mỳ thì ngon, nhưng hôm đó không thêm muối, không thêm ớt nên có phần hơi nhạt. Lần sau thử lại, mình gọi độc cái pate không, chả thêm thịt thà gì, thế mà lại ngon.
  4. Bánh mỳ chả 20 Lê Đại Hành – lại thêm một trong những hàng thuộc danh sách cần phải thử ở Hà Nội. Nghe danh mãi, hôm than vãn với ông đồng nghiệp ở công ty, ông bảo, oh, tao ăn suốt. Tiện thể được đà bảo, thế hôm nào mua em ăn thử đê. Bẵng đi một thời gian, thế mà có hôm ông ý ăn rồi mua cho thật. Phải cái là ăn sáng mất rồi, cái bánh mỳ thơm lừng cứ để ở bên cạnh gây ức chế. Để suốt từ sáng đến gần trưa mới lôi ra ăn. Bánh không còn được “ròn” nhưng vị thì vẫn quá ổn. Vị chả ngon, đậm đà, thơm đúng kiểu bánh mỳ mỗi lần thèm trong tư tưởng. Sau lần đó, có cần xế chiều đi có việc ngang qua lại tạt vào làm cái bánh mỳ. Quầy hàng nhỏ, nằm ở ngay đầu ngõ Lê Đại Hành, bán từ giò, chả, chả cốm, gọi bánh là anh bán hàng mới lấy chả từ trong chiếc thúng được ủ chặt, thái miếng to bản, cho vào bánh nóng, thêm ít mayo, tương ớt. Trời, chả còn nóng hổi, mùi thơm phức, cắn phát mà sung sướng ngập tràn. Bánh mỳ ở đây rẻ, 22k, ăn xong no lè vì nhiều thịt. Có hôm ông đồng nghiệp lại mua cho, để suýt quên, cuối giờ chiều mới lôi ra, quay lại lò vi sóng cho bánh nóng mà vẫn không thấy mất đi phần nào sự sung sướng của tầm 5h chiều được gặp cái bánh mỳ.
  5. Bánh mỳ thịt quay Lý Quốc Sư – chẳng phải hàng nổi tiếng gì, nằm trong một cái ngõ nhỏ nhỏ bên cạnh hàng bánh gối hoành tráng. Tạt vào đây vào mỗi bữa trưa vì đứa cùng làm lên cơn thèm bánh mỳ. Thịt quay ở đây cũng không bị quá mỡ, vị cũng đậm, ăn vào cái tầm trưa trưa đói đói thì cũng thỏa lòng.

Viết vào cái tầm xế chiều, vừa viết vừa thèm, hôm viết xong 1 nửa đã lại phải tạt qua Phố Huế =)) làm một cái cho bõ.

Hanoi, tháng 11 mặc áo cộc tay ra đường

Bẹt

Còn ai ăn Bánh mì nóng “ròn” (#2)

Thế quái nào mà cái post về bánh mỳ lại là post có nhiều view mất (mặc dù vẫn chỉ vỏn vẹn con số khiêm tốn đâu đâu). Thế mới thấy sức mạnh của bánh mỳ thật là kinh khủng trong thời gian gần đây. Lâu rồi cũng không đi thử bánh mỳ nữa, chỉ ăn vài hàng quen nên còn sót lại một ít, ghi ra nốt. (part 1 xưa cũ ở đây)

1. Bami house – Quang Trung

Hàng này nổi tiếng bánh mỳ chân gà, đựng trong thố, chấm chấm với bánh mỳ, thế mà chưa thử bao giờ, vì vốn chả thích chân gà. Vào đây mình hay gọi bánh mỳ thịt heo quay. Vỏ bánh ok, không quá “ròn” làm đau mồm, cũng không quá ỉu. Nhân thịt heo cũng tương đối đậm đà vì có sốt. Chỉ có cái mình không hay ăn rau sống, nên nhiều lúc cắn hoài mới thấy đến nhân. Nước sốt nhiều hôm “đậm đà” quá mà thành ra “chan chứa” nên ăn hơi vất vả tẹo. Thịt heo quay thỉnh thoảng cũng hơi nhiều mỡ nữa. Nhưng dù sao lâu lâu đổi vị cũng ok.

2. Bánh mỳ Master chef – cả một series google ra ngay

Hồi đầu mới ra, mình hào hứng lắm, có hôm phi xe ngược đường để được thử cái hương vị Master chef do bị mê mẩn Master Chef US. Kể ra thì được cái là menu rất chi là lạ, không phải hàng nào cũng có. Lần đầu tiên, order bánh mỳ tôm sa tế, cơ mà được có 3 con tôm + rất nhiều mốc nhĩ. Vị thì chủ yếu được tạo ra từ sốt nhiều hơn là ngấm vào tôm. Mộc nhĩ thì cắt hơi nhỏ, nên thấy cứ vụn vụn khó ăn. Ăn xong thì bị đầy bụng, không rõ là do bánh hay do ăn nhanh quá. 35k nhưng cảm giác không thỏa mãn bằng 25k bánh mỳ nơi khác. Lần thứ 2 order gà thì phải, nhưng cũng không để lại ấn tượng gì, chỉ kết luận là thôi, lần sau không thử nữa. Cũng lâu rồi chưa dám thử lại không biết giờ có gì hấp dẫn hơn không.

3. Bánh mỳ Fresh Garden

Buổi trưa đi ngan qua Fresh Garden Tràng Tiền, thấy có biển bánh mỳ cũng tạt vào ăn thử. Kể ra thì bánh cũng to, 25k nên coi là “có giá trị kinh tế”. Hôm đó gọi thịt gà, chủ yếu là thịt ức nên hơi dai, nhiều khi không cắn được phải ăn luôn miếng thịt to, và có vị của thịt muối. Nhưng rồi cũng không fancy lắm, nên chưa quay lại lần nào.

4. I bánh mì

Chả hiểu nghe từ ai nhưng mình cứ nghĩ đến I bánh mì là thấy không ngon mà đắt, thấy hàng mở ở Điện Biên Phủ, chưa đông khách lắm, nên mãi sau này mở thêm một cái ở gần công ty nên mình mới thử. Điểm mạnh menu nhiều lựa chọn nhân có bò, gà, lợn, jambon đủ cả, bánh mì thì cũng dăm bảy luôn: dài, ngắn, vuông tròn đều có, thậm chí còn có cả bánh mì tinh than tre (dạo này cái này hot, bánh gì cũng cho vào được, bánh có cái này thì đều đen sì cả). Lần đầu thử xá xíu (các bạn ý gọi là Hồng Kong thì phải) vì nhìn trong khay thấy thịt có vẻ mềm, mọng. 35k bánh + 5k upgrade lên bánh tinh than là loại rẻ nhất, nhưng bánh ra khá to, ăn hết cũng no tương đối nên cũng không quá đắt. Vỏ bánh làm theo bánh mì baguette nhưng không quá cứng và đặc, rắc tí vừng, thỉnh thoảng thấy có vị cũng hay hay. Nhân cũng không ít, bánh mềm, và có vị ổn. Vài lần sau thử bò hay gì đó nhưng rồi kết luận, chắc Hongkong vẫn ổn hơn cả. Thấy bảo panini thì không ngon…

Dạo này Hà Nội như kiểu bùng nổ bánh mỳ, đâu cũng thấy có đòn gánh, ba miền, bamiking kể không xuể, mình thì ngày càng lười, toàn tìm đến nơi quen.

Hanoi, đêm qua có mưa to…

Bẹt

Món Ý – đặt tên gì bây giờ?

2days1night của Hàn Quốc có cái tập xa lắc lơ mời hai anh đầu bếp tham gia, 1 anh có vẻ nặng style ẩm thực Pháp, anh còn lại chuyên môn là món Ý. Không hiểu do tính cách con người hay do nền ẩm thực mà anh theo đuổi nhưng anh đầu bếp Pháp cảm giác như làm gì cũng có kế hoạch, chuẩn mực và nguyên tắc. Anh còn lại thì có vẻ đơn giản hơn, kiểu tận dụng tất cả những gì có thể, không phải là không có chuẩn mực mà nó “thân thiện” hơn tí xíu. Rồi ngẫm lại, đúng là để lên danh sách nhà hàng món Ý ở Hà Nội dễ dàng hơn hẳn món Pháp (hoặc do món Pháp đắt quá đi nên chưa với tới). Có lẽ một phần các món Ý có vẻ dân dụng, dễ hợp với khẩu vị nhiều người hơn với pasta (gần gũi như mỳ tôm) hay pizza (gần gũi kiểu bánh mỳ). Tiếp cận với món Ý từ cái thuở tất cả các món mỳ ý đề là spaghetti và Pepperoni là một “xứ sang chảnh”, giờ thì cũng biết được vài nơi, biết thêm được vài từ cho nó oách.

1. Dan’s shop & bistro – sau cái thời Pepperonis, thì Dan’s shop chắc được coi là dạng hàng đồ tây không phải chuỗi đầu tiên thử. Vốn là một siêu thị nằm trong khu phố có nhiều người nước ngoài ở, bán đủ các thể loại đồ để làm món tây, từ gia vị, đến dụng cụ, sau này mới phát hiện ra Dan’s cũng có luôn cả nhà hàng. Cũng lâu lắm rồi chưa thử lại nhưng ngày đó, pizza ở Dan’s mang lại một hương vị khác so với Pepporonis. Đế bánh hơi dày, hơi giống bánh mỳ nhưng giòn, thơm. Ngày đó, margherita của Dan’s là một trải nghiệm mới, nhiều cheese, nhiều cà chua với những loại gia vị thơm tho mà chả biết đâu vào đâu. Pasta ở đây cũng “flavorful” hơn so với Pepperonis. Và Dan’s cũng là nơi đầu tiên thử lasagna, món mỳ Ý dạng lá bỏ lò, ăn nóng bỏng mồm với thịt bò và sốt cà chua…Sau này Dan’s chuyển sang địa chỉ mới, cũng chưa thử lại, không biết còn mang lại “cảm xúc thân thương” không.
[Địa chỉ hiện tại: Green Building Đường Bưởi]

2. Casa Italia – Biết đến Casa Italia là một sự tình cờ của những buổi trưa lang thang trên phố. Trước còn chẳng biết tên, toàn gọi là TTVH Ý do quen mồm với TTVH Pháp, sau nghe một chị nhắc đến mới nhớ ra. Là bếp của Trung tâm văn hóa Ý nên trong đầu lúc nào cũng mặc nhiên cho rằng, ở đây sẽ là món Ý chuẩn luôn với một không gian nhìn đâu cũng thấy Ý, vì bày biện toàn vespa cả. Pizza ở đây đế mỏng, giòn, có đoạn cháy cháy như kiểu nướng bằng củi và chỉ có một cỡ lớn, đặt trên cái đĩa gốm đen nhìn thật là “sang chảnh”. Topping có phần hơi mặn so với khẩu vị cá nhân nhưng khó tránh do chesses hoặc các loại thịt múi. Lần đầu tiên ăn pizza có hoa atiso là ở đây luôn. Thử nghiệm về pasta ở Casa Italia cũng được coi là một dấu ấn, cho lần đầu tiên tiếp xúc với gnocchi, gnocchi 4 chesses, ngày đó còn chả biết gnocchi là gì, nhưng là special dish of day nên thử. Nói thật, có lẽ gnocchi không phải khẩu vị thích hợp cho cá nhân, vì hơi “bứ” (cảm giác khó tả như kiểu ăn phải miếng khoai bở quá to mà bị mắc vậy) chưa kể ăn với sốt là chesses nên hai chị em ăn hoài không hết được một đĩa. Bù lại Lagane ở đây thì lại ổn, nóng hổi, mỳ chín đều và đầy đủ. Nhưng mỗi lần nhắc đến Casa Italia thì cái nhớ đến đầu tiên là món tráng miệng, là Panna Cotta thanh ngọt, mịn tan trong mồm với sốt dâu rừng và Tiramisu đựng trong âu vuông, ăn một thìa mà xong thấy sung sướng, có lẽ chưa thử ở đâu được 2 món này ngon như những ngày đó. Cũng lâu rồi chưa quay lại vì còn “bận” đi thử lung tung, hi vọng, chỉ đi lên mà không đi xuống.
[Địa chỉ: Ngã ba Lê Phụng Hiểu – Lý Thái Tổ, chả nhớ chính xác]

3. Ill grillo – là địa chỉ được một recommend khi hỏi ở đâu có risotto ngon. Quán này nhỏ, tìm thông tin trên mạng cũng ít, tìm mãi mới thất nhằm không “lấp lánh” trên phố Bà Triệu. Bên trong nội thất gợi nhớ đến những quán bar cũ kỹ hay thấy trên phim. Đây là chốn đầu tiên thử ravioli và risotto. Ravioli rau chân vịt nhân phomai ricotta ăn với sốt cà chua, đúng với những gì theo tưởng tượng. Cơm Ý cũng không gây thất vọng.
Tạm thế đã, mà nhìn đi nhìn lại thấy toàn những chỗ chả nối tiếng, khéo search google còn chả ra, nhưng âu cũng là cái mốc, rồi sẽ có lúc quay lại.
[Địa chỉ: 116 Bà Triệu]

Hà Nội, vừa tạnh tí giờ lại mưa rồi, 9 độ hay sao ý

Bẹt

(c) Ảnh cũ lôi ra dùng lại, lan can sắt của La Place Nhà Thờ [by Nikon, in film, no filter]

Cơm sườn – ví dụ về “ẩm thực phố cổ hiện đại”

Tranh thủ lúc trời còn chưa quá nóng lại cuốc bộ đi ăn cơm sườn, ăn xong lại ngồi nghỉ, đâm rảnh rỗi ngó nghiêng cách họ làm ăn mà thấy đây đúng là “ẩm thực phố cổ hiện đại” vì nó hội tụ đủ các yếu tố đến độ mình viết hẳn 1 entry luôn.

Phố cố và hiện đại: phố cổ chính hiệu, nằm ở Đào Duy Từ cơ mà, ngay gần ngã ba cắt với Lương Ngọc Quyến, nhiều tây cực. Ẩm thực phố cổ mà lại hiện đại thì có gì nhỉ?

  • Có cái nhà nhỏ mà làm ăn lớn: trước cửa hàng chỉ có 1 căn nhà, nhìn như kiểu là quán karaoke cải tạo (tường nham nhở, ghế bọc da, đèn mờ ảo), kể thì hơi cũng không được sạch sẽ gì cho lắm. Hiện đại thì giờ mở thêm một cái ngay đối diện, thiết kể trẻ trung, hiện đai lắm.
  • Có cái ồn ào đặc trưng: ồn ào thì đúng là thôi rồi, lúc nào cũng thấy tiếng người gọi nhau, tiếng order, tiếng giục giã. Khách hàng thì liên tục gọi món, gọi rồi chờ 1 lúc không thấy đâu thì lại gọi tiếp, lắm lúc đông quá là nó quên mình đấy, nên thôi, cứ giục cho lành. Giờ thì còn cái trò gọi từ bên này đường sang bên kia đường, cô chủ quán gọi qua bộ đàm, ông chủ quán gào lên đáp lại.
  • Có cái vội vã, náo động của cả nhân viên và khách hàng, lúc thì bê xô cơm, lúc thì bê khay canh vừa bê vừa hô tránh đường. Trước thì huyên náo từ trong nhà ra ngoài đường giờ thì vắt qua cả con phố, cơm, canh, thịt cứ thế mà lượn. Cả một góc phố cứ như là lãnh thổ riêng.
  • Có chửi. Cũng chẳng phải chửi khách hàng đâu, mà nhân viên chửi nhau, nhân viên chửi người đi đường khi tắc nghẽn, chửi cả thằng taxi bấm còi.
  • Có cái hiện đại, chuyên nghiệp lắm: ở đây giờ phân công cụ thể rồi, có đội trông xe: chỉ cần dừng xe một phát là có người ra dắt; ăn xong đọc biển số có người lại dắt về cho; có đội take order: giờ thì thấy có ghi chép, trước chả thấy gì, cứ ghi mồm thế thôi, mà hình như giờ còn có cả máy tính bảng cơ (xịn như xôi Yến); có đội chuyên nước, có đội chuyên cơm; có người chuyên thu tiền và có người chuyên nướng thịt. Nhìn chung một bộ máy mà mình nhìn chóng mặt, đông đảo và hùng hổ. Lắm lúc nghĩ, mình mà đứng dậy chưa trả tiền, không biết là thế nào, khéo hôm sau lên báo “cô gái ăn cơm không trả tiền cơm phải trả tiền viện phí”.

Cuối cùng là Ẩm thực: đương nhiên, bán đồ ăn mà, cụ thể hơn là cơm, có 2 loại cơm chính là cơm trắng và cơm đảo (cơm rang), cùng với 4 hương vị: sườn nướng, gà nướng, và thịt lợn nướng (xá xíu) giờ thì có thêm cả cá kho nữa. Mình thử gần hết các loại ở đây, trừ cá (vốn đã không thích lắm). Cơm thì mình thích cơm trắng hơn cơm đảo, do một phần thích ăn cơm mềm, mà món ăn cũng đã hơi ngấy nên cơm đảo có phần “thừa mỡ”. Cơm trắng, gọi thêm bát sốt trộn trộn, ăn cũng được lắm. Về món chính thì: sườn nướng: nói chung cũng đc, miếng mềm miếng hơi dai, vị thì làm mình nhớ đến sườn BBQ của Pepperonis một thời; gà: như bao hàng gà khác là gà công nghiệp, nguyên một miếng đùi (bao gồm cả phần mông), nói chung cũng ổn, ăn hơi vất vả tí nếu không muốn cầm tay; xá xíu: mình thấy món này không ngon lắm so với xá xíu ở hàng cơm khác (chắc đề cập lần sau). Canh thì thường là canh chua, hợp khẩu vị của mình. Rau ăn kèm có rau cải xào và “kim chi”. Mình ăn 1 phần thấy đủ (lúc nào cũng thừa cơm) nhưng có lần thấy 2 chị gái, gọi cơm sườn xong còn gọi thêm mỗi người 1 cái đùi gà + 1 phần xá xíu… chắc hai chị cũng phải cố lắm. Giá cả thì 40k++, tương đối ổn.

Tóm lại, đúng là một ví dụ mà mình nghĩ ai muốn ở nhà hàng cũng nghĩ tới vì nó đông khách điên đảo, lắm lúc nhìn mấy hàng bên cạnh mình cứ thấy buồn thay họ.

Taste: ÙÙÙÙ

Price: ÙÙÙÙ

Size: ÙÙÙÙ

Location: ÙÙÙÙ

Nhặt nhạnh

Sáng ra đọc một stt trên fb của một bạn về phở chửi ở Hà Nội, bạn không viết về phở chửi mà viết “tại sao bạn có thể bị chửi”. Tự dưng mình lại nhớ những lần đi ăn uống trong phố. Về cơ bản, mình là đứa hơi dát, cộng với nhiều lần đọc điếc các thứ về phở chửi, cháo chửi, rồi bao nhiêu “câu chuyện thần thoại” về kiểu bán hàng ở Hà Nội, đâm ra mình khá “dè dặt” trong chuyện đi mua bán, ăn uống ở những nơi không quen.

Nói thật, các bài báo kiểu đấy không phải là không đúng, ở Hà Nội, mà miền Bắc Việt Nam nói chung, tư duy về “chăm sóc khách hàng” “định hướng khách hàng” về cơ bản là còn rất mờ nhạt. Chả nói gì đến mấy bác bán tôm, bán cá ngoài chợ, đến các công ty lớn ở miền Bắc mà tư duy về dịch vụ khách hàng còn thấp. Thế nên, 3 năm đi làm, mình có một “ước muốn nhỏ nhoi” là sống ở Hà Nội nhưng làm việc với khách hàng miền Nam. Quay trợ lại vấn đề “đời thường”, có lần mình vào hàng cafe ở Hà Nội với một chú, chú gọi thuốc lá, em nhân viên cửa hàng bảo không có. Chú đành lắc đầu, giá là ở trong Nam, nhân viên nó chẳng chạy thục mạng ra hàng khác mua về rồi. Mình nghĩ do những người làm cái nghề gọi là “phục vụ người khác” họ đang không coi đó là nghề của mình, chỉ đơn giản là một công việc tạm bợ, kiếm thêm, nên họ cũng chẳng bỏ công bỏ sức ra mà suy nghĩ, mà làm cho tử tế.

Nhưng mình thấy dạo gần đây, các hàng quán ở Hà Nội mà chủ là những người trẻ tuổi, họ có tư duy về dịch vụ khách hàng tốt lên nhiều rồi. Có thể một phần bây giờ giới trẻ Hà Nội cũng mạnh mồm hơn, phục vụ không ra gì là có hẳn một công cụ là “mạng xã hội” để “review”, “đánh giá”, nên các bạn nhân viên ở các hàng quán mới bây giờ cũng tốt lên khá nhiều. Cũng có thể, các hàng quán đấy bây giờ có nhiều sự lựa chọn thay thế, dễ dàng được tìm thấy nên các bạn buộc phải xây dựng những điểm riêng từ dịch vụ. Gần đây nhất mình ăn ở một “nhà hàng nhỏ” trên đường ven hồ, em gái phục vụ dễ thương về cả ngoại hình lẫn cách nói năng. Hôm đấy có bắn pháo hoa, quán ở vị trí tương đối thoáng nên cũng đông khách, cầu thang thì bé, ọp ẹp làm bằng gỗ (theo chủ ý thiết kế của quán), bàn ghế thì cũng “cố tình” làm bằng sắt, nặng nề, khách thì cứ đòi lên tầng 2 nhìn pháo hoa cho dễ, thế mà em vẫn cứ tươi cười, chạy được trên cái thang ọp ẹp đấy với cái ghế nặng nề đấy. Vào lúc cao điểm, quán chắc là đông, có bàn phải chờ 30 phút mới có đồ uống, và các bạn sẵn sàng nói “lần sau không bao giờ trở lại”. Mình thì thấy bình thường, nhóm mình đến từ sớm trước giờ, gọi phè phỡn đồ ăn, được phục vụ tử tế, cười nói và hợp lý nên chẳng có vấn đề gì. Nhưng có chăng, các bạn ở quán cũng nên xem lại để điều phối những lúc quán đông. Cũng gần đây, mình vào mua hàng ở một hàng bán mỹ phẩm xách tay nhỏ, mình đến hàng vì tin vào người mở hàng, một bạn trẻ, nhiệt tình và tâm huyết. Hàng bài trí đẹp trong một con ngõ nhỏ trên phố cổ, không gian đơn giản nhưng sang trọng. Mình đang xem đồ, bạn bán hàng dễ thương nói: “chị ơi, chị cứ xem, chị cần bất cứ tư vấn gì thì cứ gọi em nhé”, ôi thật là dễ chịu và khiến mình “feel free to ask”. Đấy, một Hà Nội trẻ đang tiến bộ từng ngày rồi.

Bên cạnh các hàng quán mới của các bạn trẻ, là các hàng quán “gia truyền” lâu đời của Hà Nội. Có lẽ vì thế, nên họ bán những thứ chỉ họ có, những sản phẩm khác biệt ít có thay thế, nên họ chẳng cần thay đổi cung cách phục vụ làm gì mà vẫn sống nhăn răng và tiếp tục “truyền đời”, đa phần nhưng hàng “phở chửi, cháo chửi” xuất phát từ các hàng quán này. Lục lọi lại những lần đi ăn trên phố, chứng kiến “chửi” nhiều lần nhưng hình như chưa lần nào là “chửi” mình cả. Có “hàng cháo chửi” bà chủ quán, ngồi như một địa chủ, chửi đám nhân viên từ việc tại sao chúng mày ngồi, đến việc lấy cháo cho khách đi kia, nhưng quay sang khách hàng thì giọng dù không ngọt nhưng không có chửi. Có hàng bún trên phố, cô bán hàng nói câu nói chửi bậy câu đấy, mà cũng toàn nói chuyện bậy, thế mà cô kể có đám chỉ thích lên hàng cô vì nghe cô kể chuyện, ngồi ăn lâu ơi là lâu; mình ngẩng đầu lên nhìn vì cũng đã ăn xong một lúc mà chưa đứng dậy; cô thấy thế bảo: “không, mày thì ăn nhanh rồi”; cũng là chửi, và cũng không phải là chửi mình. Hay có hàng xôi, cô bán hàng cũng mắng nhân viên ghê lắm, nhưng mình mà muốn tự lấy cái gì, cô cũng bảo, cháu ngồi đấy, để nhân viên nó lấy cho. Cơ bản, mình thấy người ta chủ yếu “chửi” vì quen mồm, như việc nói mà cứ phải thêm vài từ đệm; một số thì có thể chỉ là do ngữ điệu giọng nói của họ có phần “đặc biệt”; một số khác thì do là bận quá mà không kìm chế nổi sự bực dọc; phần khác thì cũng có thể do thái độ người đối diện.

Nói vậy nhưng cũng ko phải là bênh Hà Nội, vẫn còn những hàng mà mắng khách hàng xơi xơi kiểu ăn thì ăn, không ăn thì thôi, rồi trả lời nhấm nhẳng. Dù sao thì ăn hay không đúng là quyền của mỗi người, chọn ăn ngon đặt trên dịch vụ thì chấp nhận; còn chọn dịch vụ đặt trên ăn ngon thì đi chỗ khác, vậy thôi.

Hà Nội, vào thu, ghi lại vài dòng về nơi toàn “tiếng chửi” rồi phát hiện ra mình dạo này toàn “chửi đổng”

Bẹt