Bạn.

Bạn vs Facebook. Từ ngày có facebook, mình nhiều khi phụ thuộc nhiều vào nó. Các bạn chăm chỉ post hình, status trên facebook, mình chăm chỉ vào check newsfeed thế là tự dưng có cảm giác như vẫn biết bạn đang làm sao, thấy như thế nào. Rồi đi khi quên mất luôn rằng,... Continue Reading →

Advertisements

Khi người ta “trẻ” #2

Cách đây hơn 3 năm tôi có cái post tiêu đề gần tương tự. 3 năm, sau chẳng dám dùng từ trẻ nữa, vì giờ theo "tiêu chuẩn" của nhiều người, tôi không được liệt kê vào danh mục "trẻ". 3 năm trước, trong cái post đó có đoạn "khi người ta trẻ - người ta đi... Continue Reading →

Mùi hương

Mình hay bị ảnh hưởng bởi mùi hương của một nơi nào đó, một người nào đó. Có những lần đi xe máy trên đường, một người vượt qua để lại mùi hương nước hoa thật đậm đặc, thơm lừng khiến mình lại nối đôi đi theo để hít hà cho bõ. Cũng có những... Continue Reading →

Việc tốt

Tự dưng mấy hôm nay lại nghĩ về "làm việc tốt" và "làm người tốt". Chẳng là hôm nọ, đang đứng chờ đứa bạn vào siêu thị mua đồ, có một em gái phi xe máy lên nhờ, chị cho em mượn điện thoại, em gọi điện vì lạc mất người đi cùng. Kể ra... Continue Reading →

Vụn vặt (…)

Nỗi buồn từ đâu sinh ra nhỉ? Không biết nữa, chỉ cảm thấy rằng nỗi buồn nhiều khi là một sự kết hợp khó chịu của một chút khó thở, một chút thắt nhè nhẹ trong người, rồi một chút cảm giác quay cuồng. Nhưng có lẽ mạnh nhất của nỗi buồn là sự ám ảnh,... Continue Reading →

“Thư”

Gái ạ, Dạo gần đây tôi hay đọc được các bài viết kiểu "thư" nhà báo gửi con gái, thủ tướng gửi con trai, hay đại loại như thế, một dạng người có kinh nghiệm viết để truyền đạt lại cho người khác, cho con cháu đời sau. Tôi, giờ 25 tuổi chưa đủ trình viết... Continue Reading →

“Nhưng”

Nhưng... Có lẽ đây là từ mà một đứa con gái cung Thiên Bình sợ nhất. Nói cho oai thì là sự xem xét kỹ lưỡng nhiều khía cạnh, mà nói thẳng toẹt ra là sự không quyết đoán, ba phải. Và rồi viết linh tinh về từ này xong sẽ lại thấy một sự... Continue Reading →

Vụn Vặt #2

Hôm nay lại quyết định trở thành một đứa lắm mồm xấu tính. 1. Mình mắc cái tật hay soi mói người khác. Vừa rồi, đi máy bay ngồi cùng với mấy gia đình trẻ, bố mẹ trẻ, con nhỏ xíu nhưng bố mẹ thì mở mồm ra là *bíp* nói chuyện thì loanh quanh... Continue Reading →

Create a free website or blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: